Trần Nhật Phong (Danlambao) - Chắc các bạn bè lại “giật mình”
vì cái “tít” đầy nịnh bợ của tôi, mới viết một loạt bài màu “vàng”, giờ lại có
một bài “đỏ” là thế nào? Cứ giống như con tắc kè đổi màu soàn soạt.
Không, đây là lời cám ơn thật tình của
tôi với ông Nguyễn Phú Trọng, vì kể từ ngày ông “tái” đắc cử vào chức tổng bí
thư nhờ “dân chủ đến thế là cùng”, từ vài tháng qua, đã khiến
chúng tôi ở Little Saigon nói riêng và trên toàn Hoa kỳ nói chung, trở nên bận
rộn hơn, nhất là ngành địa ốc, đã “đột biến” tăng tốc mạnh.
Cô bạn phụ trách tài chánh của công ty
mà chúng tôi cùng hợp tác mở ra hơn một năm trước đây báo cáo, kể từ tháng tư
cho đến cuối tháng 8, tổng số mua bán tài sản (properties) đã hơn 15 triệu Mỹ
kim, người bán (seller) thì đủ các sắc dân gồm Việt, Mỹ, Ấn, Hàn, và người mua
(buyer) thì gần như 85% là những người đến từ... Việt Nam.
Cũng nhờ tiêu chí tuyệt vời của ông
Trọng, chỉ có “người Bắc có lý luận” mới
được làm tổng bí thư, nên khu vực Bolsa mà chúng tôi đang sinh sống trở nên náo
nhiệt hơn, chỉ mới hồi đầu năm, giá nhà còn trì trệ thì đến nay đã tăng lên
12%, và quận Cam nơi tôi đang sinh sống, lọt vào danh sách 10 khu vực có giá
nhà cửa tăng cao nhất trên toàn quốc, giờ người Mỹ gốc Việt, ai làm chủ một căn
nhà thì đã có “lãi” tệ lắm cũng hơn 100 ngàn Mỹ kim.
Và cũng nhờ vào quyết tâm của ông, “bắt chuột sợ vỡ bình”, mà nay đi từ miền nam đến miền
bắc California, những tấm quảng cáo các chương trình EP3-EP5, du học, kết hôn,
đoàn tụ, còn nhiều hơn cả những tấm bản tranh cử của các ứng cử viên tranh cử
tháng 11. Các bạn bè tôi làm nghề luật sư, chuyên về di trú bận đến nỗi rũ nhau
đi ăn trưa cũng không có thời gian.
- Em còn nhiều Client (khách hàng) lắm
anh, họ mua nhà toàn trả pay off, nhưng anh phải chuẩn bị mọi thứ nhé, họ bay
qua ký giấy tờ, đóng Escrow xong là bay về lại bên đó ngay.
- Anh đừng lo, họ bên đó có cách hết,
tiền chuyển hợp pháp qua ngân hàng, chứ không phải loại “chuyển lậu” đâu, họ đã
có sẳn tiền ở Mỹ rồi.
- Họ thích mua properties không list
trên thị trường, nếu anh có thì email cho em nhé.
Mấy cô Agent (người môi giới) liên tục
gọi cho tôi, các cô than phiền tuần nào cũng có khách từ Việt Nam sang, nội
việc sắp xếp chỗ ăn, ở cho đến sắp lịch cho họ đi “xem nhà” kiêm luôn chở họ đi
Cabazon Outlet để mua “hàng hiệu” (nơi đây là chỗ nổi tiếng ở Nam Cali bán “đồ
hiệu” giá rẽ), đã không còn đủ thời gian lo cho gia đình.
Khi trò chuyện với những người “khách”
thuộc dạng VIP ở văn phòng, tán gẫu, tôi tò mò hỏi thêm về cuộc sống làm ăn của
họ ở Việt Nam, đa số đều khoe với tôi rằng, nhờ “quan hệ” rộng rãi với các
“quan” đứng đầu ban ngành, và “quan hệ mật thiết” với ngân hàng, nêu việc kiếm
tiền của họ không mấy khó khăn, nếu không nói là “dễ dàng” như uống một ly
café. Nhưng khi hỏi đến lý do tại sao kiếm tiền dể vậy mà phải chạy qua tuốt
“xứ tư bản giãy chết” mua tài sản làm gì? Tất cả họ đều lắc đầu... ngán
ngẩm.
Người thì lo sợ chỉ một đêm có thể trở
thành trắng tay và... đi tù về tội “làm trái qui định”, người thì nói rằng xã
hội gì mà kỳ cục, ăn không dám ăn, ra đường thì không biết chết lúc nào vì “đèn
vàng”, vì cướp giật hay vì... tư thù ân oán. Người thì lo ngại cho tương lai
của con cái với văn hóa “game show” truyền hình, “sống ảo” trên mạng xã hội,
thậm chí còn lo ngại “cướp đêm là giặc cướp ngày là... người thân”.
Tóm lại những “khách” VIP này của chúng
tôi có đủ cả trăm, cả ngàn lý do để “tháo chạy” khỏi Việt Nam, để chuyển tài
sản mà họ “kiếm được” ra khỏi Việt Nam. Họ vẫn giữ các mối làm ăn trong Việt
Nam, nhưng hầu hết đều “rút ruột” tài sản chuyển qua Mỹ, và chuẩn bị sẳn sang
cho tình hình một khi có “biến động gì”.
Chỉ là một công ty “cỏn con” được lập ra
trong lúc “ăn nhậu”, khi tình hình “EP5” (tức là diện đầu tư di dân) rộ lên một
năm trước đây, thế mà chỉ trong vòng chưa đầy 5 tháng (từ tháng tư đến cuối
tháng 8 năm nay), tổng số mua bán từ các “khách” VIP này đã lên đến 15 triệu Mỹ
kim, vậy thì những công ty khác bề thế hơn, thậm chí là thông qua các công ty
của người Mỹ làm chủ, và không chỉ tính ở quận Cam nơi tôi đang cư ngụ, mà trên
toàn quốc Hoa kỳ, thì con số sẽ là bao nhiêu? Vài ngàn hồ sơ là chuyện bình
thường, mỗi hồ sơ mua bán từ vài trăm ngàn Mỹ kim lên đến vài triệu Mỹ kim, và
nếu chỉ tính từ khi “người Bắc có lý luận” lên làm tổng bí thư, tôi tin rằng đã
có ít nhất vài tỉ USD đã được “trở về đất mẹ”.
Nếu không nhờ quyết tâm “đả hổ diệt...
thù” của ông Trọng, thì làm sao nguồn đầu tư vào Hoa kỳ nói chung và khu vực
của tôi cư ngụ nói riêng lại gia tăng “đột biến” như vậy, cho đến khi viết
những dòng chữ này, cái công ty “trời ơi đất hỡi” của chúng tôi vẫn còn đang
“thụ lý” 6 hồ sơ trong Escrow (Escrow là định chế tài chánh trung gian giữa mua
và bán).
Và cũng nhờ quyết tâm “truy sát” kẻ
làm “trái qui định pháp luật gây thất thoát hơn 3,000 tỉ đồng” Trịnh
Xuân Thanh, mà điện thoại Viber, Skype, email từ Việt Nam, đặc biệt là khu vực
Sài Gòn lại có chiều hướng “tích cực” hơn. Một vài người khi bay qua Mỹ gặp tôi
thì bắt tay nói rằng, có đọc những bài viết của tôi trên Dân Làm Báo, họ nói
rằng những bài tôi viết hay các bạn khác viết vẫn chưa đủ về thực trạng ở Việt
Nam. Họ nói rằng chúng tôi chỉ chụp hình, viết bài, quay phim về nỗi bất mãn
của hàng triệu người nghèo khó ở khắp các vùng miền tại Việt Nam, nhưng lại bỏ
sót họ, tức là những người biết “thỏa hiệp” để sinh tồn mà tôi gọi tạm là
‘thành phần trung lưu”.
- Các anh chỉ mới nói đến nỗi bất mãn
của người nghèo, nhưng còn nổi “bất mãn” của chúng tôi, nó còn kèm theo sự “bất
an” chứ không phải chỉ là “bất mãn”.
Thì ra vậy, xưa nay tôi quen sinh hoạt
với các anh, chị, em tranh đấu xã hội dân sự, chúng tôi luôn tập trung vào
những nỗi phẫn uất của người nghèo, của những người dân bị “cướp” đất đai, bị
“cướp” quyền sống, nhưng chúng tôi lại chưa tìm hiểu rõ về những con người
“thỏa hiệp” này, họ chính là những nhân tố “đóng góp” phần nào cho “điều 4 hiến
pháp”, vì họ “dựa” vào đó để kiếm tiền dễ dàng.
Nhưng nay đến phiên họ “tháo chạy”, nếu
hơn 30 năm trước chúng tôi “tháo chạy” khỏi Việt Nam bỏ lại tất cả tài sản của
ông cha, tài sản của gia đình, thì cuộc ‘tháo chạy” hôm nay của những con người
“thỏa hiệp” này... ngon lành hơn, họ đem hết tài sản chuyển sang Hoa Kỳ, sang
những quốc gia văn minh tây phương, để tài sản họ được bảo vệ an toàn hơn. Năm
xưa chúng tôi liều chết “tháo chạy” bằng thuyền, bằng những cuộc “vượt biên”
đẫm máu trên biển và rừng sâu nước độc, thì hôm nay, cuộc tháo chạy của họ bằng
máy bay, bằng Visa nhập cảnh đủ loại.
Họ thông minh lắm vì “đã sống với lũ”,
nên biết cách sử dụng đồng tiền họ kiếm được ở những xứ sở luật pháp minh bạch
như Hoa Kỳ. Người nào “nghèo” nhất trong nhóm có con đang du học ở đây, họ mua
một căn nhà trả tiền mặt, rồi cho mướn, tiền mỗi tháng thu về từ 1,600 cho đến
3,000 USD, tùy khu vực, tùy nhà lớn, nhà nhỏ, thế là họ đủ tiền cho con ăn học
tới nơi tới chốn, còn dư dả chút đỉnh, mà tài sản trị giá hàng trăm ngàn lên
đến cả triệu Mỹ kim vẫn còn nguyên.
Kẻ nào “đại gia” hơn thì mua vài cái
commercial building cho mướn, hay khách sạn, rồi thuê người địa phương quản lý,
vừa được quyền di dân hợp pháp, mỗi tháng lại bỏ túi vài chục ngàn Mỹ kim, tài
sản được “quản lý” an toàn, không ai dám “cướp” cả, vài năm sau, giá trị tài
sản lại tăng, họ muốn bán vẫn có “lãi” như thường.
Và sẽ có bao nhiêu “quan chức đỏ” nằm
trong số này? Tôi đánh giá là rất nhiều, họ chỉ là những “đảng viên” tép riu,
nhưng kiếm tiền thì không “tép riu” chút nào. Và đừng ai đó nói rằng “đảng viên
Cộng Sản” không được nhập quốc tịch Hoa kỳ hay không được quyền cư trú, họ vẫn
được đấy, chỉ cần khi điền đơn họ khai thật từng là đảng viên Cộng Sản, và khi
sĩ quan sở di trú thẩm vấn, họ chỉ cần giải thích lý do họ gia nhập đảng Cộng
Sản một cách hợp lý, thì họ vẫn có quyền nhập tịch hay cư trú.
Dưới cái gọi là cơ chế “nhất đảng” lãnh
đạo, họ muốn làm việc, họ muốn thăng tiến, họ muốn kiếm tiền, họ muốn có cơ hội
ở vị trí lãnh đạo ban ngành, nếu không gia nhập đảng thì làm sao họ “thỏa mãn”
được cái khát vọng “tầm thường” đó? Họ không còn lựa chọn nào khác, và khi
‘tháo chạy”, họ đã biến thành “nạn nhân” của những “xung đột chính trị nội bộ”,
tương tự như trường hợp của Trịnh Xuân Thanh đang xảy ra.
Trong xã hội minh bạch rõ ràng của Hoa
Kỳ hay khối Tây phương, mỗi một con người đều có cơ hội giống nhau, trách nhiệm
của ai thì người đó chịu, ví dụ một đứa trẻ sinh ra ở Hoa Kỳ, thì nó có cơ hội
trở thành tổng thống, bất kể cha, hay mẹ của đứa trẻ có phạm tội buôn ma túy,
giết người, đương nhiên thắng cử hay không lại là một chuyện khác, nhưng luật
pháp và cơ chế cho đứa trẻ cơ hội đó.
Còn dưới cái cơ chế của “nhà sản”, thì
cái “lý lịch” gia đình đã “giết” cơ hội của hàng chục triệu người khác rồi. Cái
tư duy “đời cha ăn mặn, đời con khát nước”, hay “một kẻ làm quan, cả họ được nhờ” đã được “đảng
nhà sản” triệt để thực hiện “đúng qui trình”.
Do đó hiện tượng “tháo chạy” ra khỏi
Việt Nam chưa bao giờ dừng lại kể từ khi Cộng Sản “thống nhất” bằng súng đạn
hơn 40 năm trước đây, từ những cuộc vượt biên của chúng tôi, rồi đến di dân
đoàn tụ, “xuất khẩu lao động”, và bây giờ là “du học, kết hôn” đầu tư di dân,
đó cũng là lý do tại sao đất nước có hơn 90 triệu dân mà chỉ có chưa tới 5% là
đảng viên.
Cũng vì những “hiện tượng”, “lý do”,
“nguyên nhân” nói trên mà tôi phải viết bài này, cám ơn ông Nguyễn Phú Trọng và
cái “đảng đạo đức Hồ Chí Minh” của ông, nhờ đó mà công ty “cỏn con” của tôi và
bạn bè mấy tháng nay “lượm” được không ít tiền từ các cuộc “tháo chạy” hiện nay
đang diễn ra, và tôi tin rằng, tình hình này sẽ còn kéo dài trong vài năm
tới.
Nếu 40 năm trước, cuộc “tháo chạy” của
chúng tôi chỉ độ khoảng hơn một triệu người, thì nay tôi tin rằng, mảnh đất tôi
đang sinh sống, tăng lên 5, 10 triệu người sẽ là con số không mấy khó khăn
trong vài năm tới.
À quên, tôi còn phải nhắm nhủ với những
“ai” đang có ý định muốn “tháo chạy” cả người lẫn tài sản, thì cứ liên lạc với
Dân Làm Báo nhé, ở Hoa Kỳ chúng tôi có đầy đủ luật sư bảo vệ đến cùng cho “thân
chủ”, bảo đảm các bạn sẽ không bị “dẫn độ” theo kiểu “có qua có lại” đâu, vì xứ
sở mà chúng tôi sinh sống có luật pháp bảo vệ rõ ràng, nhất là cụm từ “làm trái qui định pháp luật gây thất thoát hàng ngàn tỉ
đồng”, chưa đủ cấu thành “tội tham nhũng” để “dẫn độ” nhé. Không
phải chính phủ cho “dẫn độ” thì luật sư của chúng tôi để yên đâu, cứ nhìn cựu
nhân viên NSA Edward Snowden, hay ông chủ của trang mạng WikiLeaks là Julian
Assange thì rõ rồi nhé, cả “công an” của cường quốc như Hoa kỳ, Úc còn “hộc
máu” với luật sư chứ đừng nói đến mấy chú “an ninh quèn” của xứ thiên đường
XHCN.
22.09.2016
danlambaovn.blogspot.com
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét