Nguyễn
Thanh Giang
Kính gửi Ban Chấp hành Trung ương
đảng CSVN, nhân Hội nghị TW 4 khóa XII
Dù thế nào đi nữa cũng không thể nói
rằng ông Nguyễn Phú Trọng không đọc thông viết thạo. Ông sinh năm 1944 tại Đông
Anh, ngoại thành Hà Nội, lúc ấy ở Khu Bốn chúng tôi gọi đấy là vùng tạm chiếm.
Tính đến 1954, khi Pháp rút khỏi Thủ Đô, Nguyễn Phú Trọng có thể đã học hết lớp
4 hoặc đỗ primaire. Bốn năm học dưới mái trường Pháp thuộc thì chắc chắn Nguyễn
Phú Trọng đã đọc thông viết thạo từ hồi ấy chứ không đến nỗi như bây giờ, dưới
mái trường XHCN mà học sinh ở thành phố Sóc Trăng đã học lớp 6 nhưng chưa biết
đọc biết viết.
Biết đọc thông viết thạo từ năm mười
tuổi để rồi đến nay, đã 72 tuổi ông cũng chỉ đọc và viết, chưa hề cầm búa, cầm
liềm, cầm súng …, không biết sản xuất là gì, kỹ thuật- công nghệ là gì, kinh
doanh là gì, thương trường là gì, chiến trường là gì, trường đời là gì, gian
nan là gì, vượt khó vượt khổ là gì.
Hãy xem bản tóm tắt quá trình công
tác của ông:
1957-1963: Học Trường phổ thông cấp
II, cấp III Nguyễn Gia Thiều, Gia Lâm, Hà Nội.
1963-1967: Sinh viên Khoa Ngữ văn,
Trường đại học Tổng hợp Hà Nội.
12-1967 – 7-1968: Cán bộ Phòng Tư
liệu, Tạp chí Học tập (nay là Tạp chí cộng sản).
7-1968 – 8-1973: Cán bộ biên tập Ban
Xây dựng Ðảng, Tạp chí Cộng sản. Ði thực tập ở huyện Thanh Oai, tỉnh Hà Tây
(1971); Bí thư Chi đoàn cơ quan Tạp chí Cộng sản (1969-1973).
8-1973 – 4-1976: Nghiên cứu sinh
Khoa Kinh tế – Chính trị, Trường Ðảng cao cấp Nguyễn Ái Quốc (nay là Học viện
Chính trị – Hành chính Quốc gia Hồ Chí Minh), Chi ủy viên.
5-1976 – 8-1980: Cán bộ biên tập Ban
Xây dựng Ðảng, Tạp chí Cộng sản, Phó Bí thư chi bộ.
9-1980 – 8-1981: Học Nga văn tại
Trường Ðảng cao cấp Nguyễn Ái Quốc.
9-1981 – 7-1983: Thực tập sinh và
bảo vệ luận án Phó Tiến sĩ (nay là Tiến sĩ) Khoa Xây dựng Ðảng thuộc Viện Hàn
lâm Khoa học xã hội Liên Xô.
8-1983 – 2-1989: Phó Trưởng ban Xây
dựng Ðảng (10-1983), Trưởng Ban Xây dựng Ðảng, Tạp chí Cộng sản (9-1987); Phó
Bí thư Ðảng ủy
(7-1985 – 12-1988), Bí thư Ðảng ủy
cơ quan Tạp chí Cộng sản (12-1988 -12-1991).
3-1989 – 4-1990: Ủy viên Ban Biên
tập Tạp chí Cộng sản.
5-1990 – 7-1991: Phó Tổng Biên tập
Tạp chí Cộng sản.
8-1991 – 8-1996: Tổng Biên tập Tạp
chí Cộng sản.
1-1994 đến nay: Ủy viên Ban Chấp
hành Trung ương Ðảng Cộng sản Việt nam các khóa VII, VIII, IX, X.
8-1996 – 2-1998: Phó Bí thư Thành ủy
Hà Nội, kiêm Trưởng Ban Cán sự Ðại học và trực tiếp phụ trách Ban Tuyên giáo
Thành ủy Hà Nội.
12-1997 đến nay: Ủy viên Bộ chính
Trị Ban Chấp hành Trung ương Ðảng Cộng sản Việt Nam các khóa VIII, IX, X.
2-1998 – 1-2000: Phụ trách công tác
Tư tưởng-Văn hóa và Khoa giáo của Ðảng.
8-1999 – 4-2001: Tham gia Thường
trực Bộ Chính trị.
3-1998 – 8-2006: Phó Chủ tịch Hội
đồng Lý luận Trung ương (3-1998 – 11-2001); Chủ tịch Hội đồng Lý luận T.Ư, phụ trách
công tác lý luận của Ðảng (11-2001 – 8-2006).
1-2000 – 6-2006: Bí thư Thành ủy Hà
Nội các khóa XII, XIII, XIV.
5-2002 đến nay: Ðại biểu Quốc hội
các khóa XI, XII.
6-2006 đến nay: Bí thư Ðảng đoàn
Quốc hội, Chủ tịch Quốc hội, Ủy viên Hội đồng Quốc phòng và An ninh.
Tại Ðại hội đại biểu toàn quốc lần
thứ XI của Ðảng (tháng 1- 2011), đồng chí đã được Ban Chấp hành Trung ương Ðảng
bầu làm Tổng Bí thư Ban Chấp hành Trung ương Ðảng khóa XI.
Tháng 1/2016, tại Đại hội đại biểu
toàn quốc lần XII của Đảng được bầu vào Ban chấp hành Trung ương Đảng, được
Trung ương bầu vào Bộ Chính trị. Được Ban Chấp hành Trung ương Ðảng bầu làm
Tổng Bí thư Ban Chấp hành Trung ương Ðảng khóa XII.
Có người nói dẫu chỉ suốt đời cạo
giấy, không đổ mồ hôi sôi nước mắt để tự trải nghiệm cuộc sống nhưng riêng tấm
bằng tiến sỹ và học vị giáo sư đã chứng tỏ ông đã từng lao động rất nghiêm túc.
Xin thưa, bằng tiến sỹ cũng có năm
bẩy loại. Viết được bản luận văn tiến sỹ khoa học như chúng tôi không thể không
tham khảo sách báo, tài liệu bằng tiếng nước ngoài, không thể không tự tổ chức
dữ liệu thông qua đo đạc trong phòng thí nghiệm, quan sát, khảo nghiệm trong
thực tế hay thực địa …
Không nỡ gọi Nguyễn Phú Trọng là
tiến sỹ giấy nhưng quả thực chỉ cần đọc thông viết thạo, không cần biết bất kỳ
ngoại ngữ nào, không cần tạo tư liệu riêng, chỉ cần đọc một khối lượng nhất
định sách báo, văn kiện Đảng … bằng tiếng Việt là có thể tổng hợp thành bản
luận án Xây dựng Đảng kiểu như luận án của Nguyễn Phú Trọng. Riêng trường hợp
Nguyễn Phú Trọng, được cầm theo giấy giới thiệu của BCHTW ĐCSVN gửi ĐCSLiên Xô
ruột thịt lúc bấy giờ thì nghiên cứu sinh nếu không bị thiểu năng trí tuệ nặng
cũng mặc nhiên được Hội đồng chấm luận án cho qua dễ dàng.
Được ĐCSVN chăm bẵm nuông chiều và
thổi lớn bằng ống đu đủ, NPT như một cậu ấm hịện đại mà khả năng tư duy, khả
năng giải quyết thực tiễn hoàn toàn không tương xúng với tước vị, học vị của
ông ta.
Thử nhìn qua vụ việc Trịnh Xuân
Thanh.
Trịnh Xuân Thanh phạm nhiều tội lớn.
Ngay từ 2014, sau hai năm điều tra, Hội đồng Kiểm toán Quốc gia đã kết luận
Trịnh Xuân Thanh chịu trách nhiệm chính trong việc để thất thoát và làm thua
lỗ 3.300 tỷ đồng. Riêng tội này kèm theo tội đổi xe biển trắng ra biển xanh,
một tội nhỏ nhưng thuộc dạng hình sự, TXT đã đáng phải bị xử lý kịp thời. Thận
trọng lắm, nương nhẹ lắm nên chưa tiện khởi tố và bắt giam thì chí ít cũng phải
khai trừ Đảng và buộc ngồi viết kiểm điểm có canh giữ.
Vì sao Nguyễn Phú Trọng không dám
quyết đoán trước một trạng huống trắng đen đã lồ lộ. Nguyên nhân nào làm ông ta
phải do dự? Có người bảo vì ông quá hiền. Dùng chữ hiền ở đây rất không đúng mà
phải thay bằng chữ đần, chữ ngu. Xem vụ lật nhào Nguyễn Tấn Dũng ở Đại hội XII
thì thấy Nguyễn Phú Trọng không hiền tý nào. Không hiền nhưng cũng không phải
là tài ba sắc sảo gì. Những tin tức rò rỉ từ thâm cung cho biết NPT làm được
như vậy là nhờ sự chỉ dạy và tiếp tay của quan thầy phương Bắc.
Trong khi sự kiện Formosa đẩy hàng
vạn đồng bào ven biển miền Trung vào khốn quẫn, đặt đất nước vào hiểm họa khôn
lường thì Nguyễn Phú Trọng, như mù – điếc – câm, không có nổi vài lời chia sẻ,
vài ý kiến chỉ đạo giải quyết thì từ Nguyễn Phú Trọng, qua Ban Bí thư, hệ thống
truyền thông báo chí của Đảng làm náo loạn trong ngoài nước bởi rất nhiều chỉ
thị lên, chỉ thị xuống, chỉ thị ngang chỉ thị dọc về vụ Trịnh Xuân Thanh.
Bị khủng bố bằng dư luận dữ dội,
trước con mèo NPT đầy uy lực, con chuột Trịnh Xuân Thanh tất đã như chú chuột
què run run rẩy. Vậy mà rền rền dứ dứ thế nào để bất ngờ chuột xổng mất và quay
lưng phóng uế vào mặt mèo bằng lời tuyên bố “bỏ Đảng vì không còn tín nhiệm
Tổng Bí thư”. Thế là không chỉ mặt TBT NPT thêm nhơ nhớp mà uy tín của Đảng
cũng suy giảm thảm hại.
Lẽ ra nên biết thân biết phận ngậm
đắng nuốt cay cho qua chuyện, NPT cay cú lại hùng hùng hổ hổ khai trừ TXT ra
khỏi Đảng và tuyên bố sẽ bắt bằng được TXT.
Trò tuyên bố khai trừ Đảng đối với
những đảng viên đã tuyên bố từ bỏ Đảng từng diễn ra với các ông Phạm Quế Dương,
Vũ Cao Quận, Phạm Đình Trọng …, nay NPT không biết làm gì hơn, lại diễn lại
tích hề trâng tráo đó! Chuyện này khác nào người ta vì không chịu được nữa phải
nôn thốc cái đống ấy ra, thế mà các người lại hốt vào một cái bát đẹp đổ ra
dưới chân người đó rồi lu loa rằng vì người đó không xứng đáng được tiêu hóa
cái đống đó nữa nên bị móc họng ra chứ không phải tự nguyện nôn ọe. Thật là
hiếu thắng một cách rất trẻ con, gian trá một cách rất lưu manh.
Khai trừ thì làm được rồi, nhưng
liệu Nguyễn Phú Trọng có bắt được Trịnh Xuân Thanh? Hầu như chắc chắn không!
Trịnh Xuân Thanh có người anh con
ông bác là Trinh Xuân Thuận, ông là một nhà khoa học vũ trụ nổi tiếng thế giới
đã định cư và giảng dạy lâu năm ở Pháp. Ngoài ra TXT còn có anh chị em cùng cha
khác mẹ đã định cư lâu năm ở Hoa Kỳ. Không thiếu gì người trong chính giới và
đồng bào ở các nước đùm bọc Trịnh Xuân Thanh. Nếu Trịnh Xuân Thanh bị phát lộ
cũng không Interpol nào ra tay bắt và dẫn độ về giao cho Nguyễn Phú Trọng.
Người ta không thể căn cứ vào đâu để bắt TXT vì chưa có bản án chính thức. Vả
lại Interpol cũng sẽ không quan tâm vì hoàn toàn không khó để nhận biết đây là
bản án có mầu sắc chính trị. Lại nữa, năm nay NPT đã 72 tuổi, Trời Phật nào phù
hộ cho NPT còn đủ thời gian để theo đuổi cuộc săn lùng. Khi NPT thôi chức hoặc
chết thì vụ việc cũng chìm xuồng vì mấy ai ôm mối hận TXT cùng NPT đủ lâu nữa.
Bởi vậy, hãy khuyên NPT nên dừng cuộc săn lùng vô bổ, vô vọng này để đỡ hao
công tốn của của nhân dân.
Về vấn đề chống tham nhũng.
Muốn chống tham nhũng ở tầm quốc gia
phải giải quyết thông qua đường lối, chính sách chứ không thể chỉ bằng xử lý
những vụ việc riêng lẻ. Cái tâm và cái tầm quá bé nhỏ làm cho NPT không kham
nổi đại sự mà chỉ cầm chổi quét quanh xó nhà. Kết quả là sau hai nhiệm kỳ Tổng
Bí thư, NPT làm cho nạn tham nhũng ở Việt Nam ngày càng khủng khiếp.
Theo cuộc khảo xét năm 2012 của Tổ
chức Minh bạch Quốc tế thì thứ hạng tham nhũng của Việt Nam đã bị tụt 11 bậc
không những so với các quốc gia tiên tiến mà cả với các nước lân bang trong khu
vực.
Cuộc khảo sát 95 quốc gia trên thế
giới về nạn tham nhũng năm 2013 cho biết 30% dân Việt Nam đã phải đút lót nhân
viên công quyền, 55% số người được hỏi cho rằng tham nhũng tăng lên. Cuộc khảo
sát năm 2014 chấm điểm 197 quốc gia trên thế giới thì Việt Nam đứng hạng 188,
thuộc nhóm 10 quốc gia tham nhũng nhất.
Để dè bỉu Nguyễn Tấn Dũng và ra oai
TBT, Nguyễn Phú Trọng giành quyền Trưởng ban chỉ đạo chống tham nhũng nhưng rồi
đã không làm được gì hơn ngoài mấy câu nói thanh minh cho tham nhũng: “Đường
Tăng đi thỉnh kinh cũng phải hối lộ”, “Đánh chuột khéo vỡ bình”.
“Thành tích nổi trội” của Trưởng ban
chỉ đạo chống tham nhũng Nguyễn Phú Trọng là moi ra được 14 vụ đại án tham
nhũng chia làm hai đợt, đợt một 8 vụ, đợt 2 sáu vụ.. Tuy nhiên, tại hội nghị
tổng kết mười năm chống tham nhũng dưới sự chỉ đạo trực tiếp của TBT NPT người
ta được nghe báo cáo tham nhũng đã gây thiệt hại gần 60 000 tỷ đồng nhưng mới
chỉ thu hồi được 8% số đó (5 000 tỷ). Thế thì moi ra vụ án nọ, vụ án kia phỏng
có ích gì.
Ông Vũ Trọng Việt, Chủ nhiệm Ủy ban
Quốc phòng – An ninh – phát biểu tại phiên họp Ủy ban Thường vụ Quốc hội mới
đây so sánh nếu tiền thất thoát của PVC dưới thời Trịnh Xuân Thanh bằng 100 năm
tiền thuế sử dụng đất nông nghiệp thì số tiền mà Phạm Công Danh trong vụ án
Ngân hàng Xây dựng lên tới 300 năm. Tuy nhiên, so với các đại án khác thì số
tiền thất thoát trong mấy vụ án này chưa thấm vào đâu. Nghe thật đau lòng xót
ruột.
Quyền lực rất lớn nhưng hiệu quả
thực thi rất kém, Nguyễn Phú Trọng quả thật là vô tích sự. Đã vậy ông còn rất
tham quyền cố vị. Ông chính là tội phạm tham nhũng tệ hại nhất – tham nhũng quyền
lực. Bệnh “lú” của ông đã phát triển quá giới hạn rất nhiều do tuổi tác. Ông
đang phá nát chút uy tín cuối cùng của ĐCSVN và đẩy dân tộc lún sâu vào ách đô
hộ Đại Hán.
Thay thế Nguyễn Phú trọng là yêu cầu
cấp thiết. Nếu chưa có điều kiện để tuyển lựa người xứng đáng thì xin tạm thời
chấp nhận Trần Đại Quang hoặc Đinh Thế Huynh, miễn sao mở đường cho Nguyễn Phú
Trọng ra đi sớm ngày nào phúc cho dân tộc ngày ấy.
Hà Nội ngày khai mạc Hội nghị TW 4
khóa XII ĐCSVN
11-10-2016
Nguyễn Thanh Giang
Số nhà 5 ngõ 341 đường Trung Văn
Quận Nam Từ Liêm – Hà Nội
Mobi: 0984 724 165
https://anhbasam.wordpress.com/2016/10/12/10-411-quyen-luc-rat-lon-hieu-luc-rat-kem/
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét