Lê Minh Nghĩa
Ông Lê Minh Nghĩa (1926-2005) người thôn Đại Mão
- xã Hoài Thượng - huyện Thuận Thành - tỉnh Bắc Ninh, từng bị bắt vào năm
1967 trong vụ án xét lại - chống Đảng, khi đang là Đại tá, Chánh văn phòng Bộ
quốc phòng. Bài viết dưới đây được ông trình bày với tư cách cựu Trưởng ban
Biên giới Chính phủ tại "Hội thảo mùa hè về phát triển khu vực châu Á -
Thái Bình Dương và tranh chấp biển Đông" diễn ra ở New York - Mỹ
trong 2 ngày 15 và 16-7-1998.
Bauxite
Việt Nam
Chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ là
vấn đề thiêng liêng đối với mỗi dân tộc. Trong đó lãnh thổ và biên giới quốc
gia lại là hai yếu tố gắn bó với nhau như hình với bóng do đó pháp luật quốc tế
hiện đại và tập quán quốc tế đều thừa nhận tính bất khả xâm phạm của lãnh thổ
quốc gia và biên giới quốc gia. Cho đến đầu thế kỉ 20, pháp luật quốc tế vẫn
còn thừa nhận việc dùng vũ lực để xâm chiếm một bộ phận hay toàn bộ lãnh thổ
của một nước là hợp pháp. Nhưng ngay sau Chiến tranh thế giới thứ haì, Hiến
chương Liên hợp quốc được thông qua năm 1945 có điều 2, khoản 4 cấm
sử dụng vũ lực chống lại toàn vẹn lãnh thổ của một quốc gia. Cuộc đấu tranh
kiên cường, bền bỉ và quyết liệt của các dân tộc thuộc địa sau Chiến tranh thế
giới thứ hai mà dân tộc ta là một đội ngũ tiên phong với chiến thắng lẫy lừng
Điện Biên Phủ đã dẫn tới nghị quyết cụ thể và đầy đủ hơn của Liên hợp quốc về
vấn đề này.
Nghị quyết 1514
ngày 14-12-1960 của Đại hội đồng Liên hợp quốc về việc trao trả nền độc lập cho
các nước và các dân tộc thuộc địa đã viết: "Mọi hành động vũ trang
và mọi biện pháp đàn áp, bất kể thuộc loại nào, chống lạỉ các dân tộc phụ thuộc
sẽ phải được chấm dứt để các dân tộc đó có thể thực hiện quyền của họ về
độc lập hoàn toàn một cách hoà bình và tự do, và toàn vẹn lãnh thổ của họ sẽ
được tôn trọng".
Nghị quyết 26/25 năm 1970 của Liên
hợp quốc lại viết: "Các quốc gia có nghĩa vụ không được dùng đe
doạ hoặc dùng vũ lực để xâm phạm các đường biên gỉới quốc tế hiện có của một
quốc gia khác hoặc như biện pháp giải quyết các tranh chấp quốc tế kể cả các
tranh chấp về lãnh thổ và các vấn đề liên quan đến các biên giới của các quốc
gia", "Mọi hành động thụ đắc lãnh thổ bằng đe doạ hoặc bằng sử dụng
vũ lực không được thừa nhận là hợp pháp".
Theo những tài liệu hiện có thì
Triều đình Việt Nam quan tâm chỉ đạo vấn đề biên giới - lãnh thổ từ khoảng thế
kỉ thứ 10, sau khi giành lại quyền độc lập tự chủ với chiến thắng Bạch Đằng lần
thứ nhất năm 938 và ngày càng củng cố nền độc lập tự chủ đó.
Theo Tống sử, Tông Cảo là sứ giả nhà
Tống được phái sang nước ta năm 990 sau chiến thắng Bạch Đằng lần thứ hai năm
981 đã báo cáo rằng khi họ đến "hải giới Giao Chỉ" thì Lê Hoàn (vua
Lê Đại Hành) đã phái 9 chiến thuyền và 300 quân lên đón và dẫn họ đến địa điểm
quy định. Trong cuốn Lĩnh ngoại đại đáp (1178), Chu Khứ Phi là
một viên quan nhà Tống ở Quảng Đông, Quảng Tây đã viết rằng: dòng nước Thiên
Phân Dao là định giới giữa 'biển Giao Chỉ" và biển Quỳnh - Liêm (tức vùng
biển Quỳnh Châu, Liêm Châu của Trung Quốc). Như vậy là ngay từ thế kỉ thứ 10 và
12 , sứ thần Trung Quốc và quan lại Trung Quốc đã biết đâu là vùng biển Giao
Chỉ (tức Việt Nam), đâu là vùng biển Trung Quốc.
Trong thế kỉ 11 đã diễn ra một số
cuộc đàm phán biên giới giữa Việt Nam và Trung Quốc để đòi lại những vùng đất
mà Trung Quốc còn chiếm sau khi phải rút quân trong cuộc chiến tranh xâm lược
năm 1076-1077, cuộc chiến tranh đã xuất hiện 4 câu thơ của Lý Thường Kiệt mà 2
câu đầu khẳng định chủ quyền lãnh thổ: "Nam Quốc sơn hà nam đế cư
- Tiệt nhiên định phận tại thiên thư" (Sông núi nước Nam vua Nam
ở -
Rành rành định phận tại sách trời). Trong các cuộc đàm phán đó, có cuộc đàm phán về biên giới năm 1078 do Đào Tòng Nguyên dẫn đầu và cuộc đàm phán năm 1084 do Trạng nguyên khai khoa Lê Văn Thịnh dẫn đầu. Trong thư gửi vua nhà Tống đòi đất, vua Lý Nhân Tông viết: "Mặc dầu những đất ấy nhỏ bé nhưng vẫn khiến lòng tôi đau xót luôn luôn nghĩ đến cả trong giấc mộng".
Rành rành định phận tại sách trời). Trong các cuộc đàm phán đó, có cuộc đàm phán về biên giới năm 1078 do Đào Tòng Nguyên dẫn đầu và cuộc đàm phán năm 1084 do Trạng nguyên khai khoa Lê Văn Thịnh dẫn đầu. Trong thư gửi vua nhà Tống đòi đất, vua Lý Nhân Tông viết: "Mặc dầu những đất ấy nhỏ bé nhưng vẫn khiến lòng tôi đau xót luôn luôn nghĩ đến cả trong giấc mộng".
Ngoài việc dùng quân sự đánh úp,
giải phóng châu Quang Lang, ngay sau khi đại quân Tống rút lui, đấu tranh kiên
trì của triều đình kết hợp với đấu tranh của nhân dân - bắn lén, bỏ thuốc độc -
cộng thêm khí hậu khắc nghiệt, khiến cho, theo Tống sử, đội quân đồn trú của
nhà Tống mỗi năm tổn thất 70-80 % và năm 1079, mặc dầu đã đổi tên châu Quảng
Nguyên thành Thuận Châu, vẫn đành coi là vùng "đất độc" và trả lại
cho ta, và năm 1084 trả lại cho ta vùng Bảo Lạc, Túc Tang. Khi đi đàm phán biên
giới, sứ thần ta đã tặng nhà Tống 5 thớt voi, khiến cho, theo Đại việt
sử kí toàn thư, người Tống có thơ rằng "Nhân tham Giao Chỉ
tượng - Khước thất Quảng Nguyên kim" nghĩa là vì tham voi của
Giao Chỉ mà bỏ mất vàng của Quảng Nguyên (họ đã đánh giá sai nguyên nhân dẫn
đến việc trả lại đất).
Trong Lịch triều Hiến chương
loại chí viết năm 1821, Phan Huy Chú nhận xét là trong đàm phán về
biên giới đời Lý có hai mặt mạnh: một là có "oai thắng trận", hai là
"sứ thần bàn bạc, lời lẽ thung dung, khôn khéo".
Nhà Trần đã bố trí các trọng thần
phụ trách các hướng biên giới: Tướng quốc Thái sư Trần Thủ Độ phụ trách hướng
Lạng Sơn, Chiêu Văn Vương Trần Nhật Duật phụ trách hướng Hà Giang, Nhân Huệ
Vương Trần Khánh Dư phụ trách hướng Đông Bắc (người thay Nhân Huệ Vương là Hưng
Nhượng Vương Trần Quốc Tảng, con Hưng Đạo Đại Vương).
Thế kỉ 15, vua Lê Thái Tổ đã cho
khắc vào vách núi đá ở Hoà Bình để nhắc con cháu: "Biên phòng hảo
vị trù phương lược - Xã tắc ưng tư kế cửu an" (Tạm dịch: việc
biên phòng cần có phương lược phòng thủ - Đất nước phải lo kế lâu dài).
Năm 1473, vua Lê Thánh Tông chỉ thị
cho những người đi giải quyết vấn đề biên giới với nhà Minh: "Chớ
để họ lấn dần, nếu các ngươi dám lấy một thước núi, một tấc sông tổ tiên để lại
mà đút mồi cho giặc thì tội phải tru di".
Năm 1466, khi quân Minh cướp bóc
vùng Thông Nông, Bảo Lạc thuộc tỉnh Cao Bằng, một mặt nhà vua phản kháng, đòi
nhà Minh phải bồi thường, mặt khác ra lệnh đày 2 người chỉ huy ở Cao Bằng đi xa
về tội phòng giữ biên giới không cẩn mật và ra sắc dụ cho các tỉnh biên giới: "Người
bầy tôi giữ đất đai của triều đình, chức phận là phải bảo toàn cảnh thổ, yên uỷ
nhân dân, bẻ gẫy những mũi nhọn tiến công, chống lại những kẻ khinh rẻ nước
mình".
Luật Hồng Đức công bố năm 1483 có
điều khoản 74, 88 về bảo vệ đất đai ở biên giới như sau: "Những
người bán ruộng đất ở biên cương cho người nước ngoài thì bị tội chém";
"Quan phường xã biết mà không phát giác cũng bị tội"; "Những
người đẵn tre, chặt gỗ ở nơi quan ải thì bị xử tội đồ" (đồ là đày
đi làm khổ sai).
Chính nhờ cuộc đấu tranh kiên cường,
bền bỉ, thông minh, khôn khéo của các thế hệ Việt Nam nối tiếp, mặc dầu trong
tình hình so sánh lực lượng rất chênh lệch, phong kiến phương Bắc luôn luôn có
ý đồ thôn tính, lấn chiếm nhưng biên cương phía bắc nước ta vẫn hình thành rõ
rệt và ổn định về cơ bản từ ngàn năm nay.
Tạp chí Géographer của
Vụ tình báo và nghiên cứu - Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ ngày 29-10-1964 thừa
nhận: "Sau hơn 10 thế kỷ bị đô hộ, năm 939 Bắc kì phá vỡ ách đô hộ
của Trung Quốc và thành lập vương quốc Đại Cồ Việt... Nhà nước mới này đã bảo
vệ được nền độc lập của mình... Một đường biên giới gần giống như ngày nay
dường như đã tồn tại giữa hai quốc gia" cách đây 10 thế kỉ.
Trong bài "Tổng Tụ Long và
đường biên giới Trung Quốc - Bắc Kỳ" năm 1924, Bonifacy, tư lệnh đạo quan
binh Hà Giang đầu thế kỉ 20 viết: "Đường biên giới lịch sừ giữa
Việt Nam và Trung Quốc đã được xác định một cách hoàn hảo (parfaitement
défini). Khi cần, người Việt Nam biết bảo vệ các quyền của họ, mặc dầu người
Trung Quốc cho rằng không thể có đường biên giới giữa Việt Nam và thiên
triều".
Điều mà con cháu ngày nay vô cùng
cảm kích, khâm phục, biết ơn là ông cha ta chẳng những chăm lo bảo vệ vững chắc
biên cương đất liền mà còn rất quan tâm xác lập và bảo vệ chủ quyền Việt Nam
trên vùng biển.
Tiếp theo hành động buộc sứ thần
Trung Quốc phải thừa nhận "hải giới" Việt Nam cuối thế kỉ thứ 10, nhà
Lý đã thành lập trang Vân Đồn để quản lí vùng biển Đông Bắc; nhà Trần nâng
trang Vân Đồn thành trấn Vân Đồn trực thuộc triều đình; nhà Lê đặt tuần kiểm ở
các cửa biển để quản lí biển, thu thuế các tàu thuyền nước ngoài. Do vậy, chủ
quyền Việt Nam trên các đảo vùng biển Đông Bắc được xác lập sớm. Đến thế kỉ 19,
khi Pháp và nhà Thanh đàm phán về vùng biển trong vịnh Bắc bộ thì không có
tranh chấp về chủ quyền đối với các đảo ở vùng này, nhà Thanh phải thừa nhận
tất cả các đảo ở phía tây đường kình tuyến Paris 105o43' Đ là thuộc
chủ quyền của Việt Nam.
Năm 1171, 1172, vua Lý Anh Tông đích
thân đi "tuần tra các hải đảo ngoài biển ở địa giới các phiên bang
nam, bắc, tìm hiểu đường đi, vẽ bản đồ và ghi chép phong vật".
Ở phía nam, các chúa Nguyễn sau khi
xác lập chủ quyền Việt Nam đối với các đảo dọc bờ biển miền Trung và miền Nam
(Cồn Cỏ, Lý Sơn, Phú Quý, Côn Đảo), đầu thế kỉ 18 đã xác lập chủ quyền Việt Nam
trên các đảo trong vịnh Thái Lan. Khi đặt ách thống trị trên Nam kì và
Campuchia, các quan chức Pháp đã tiến hành khảo sát vùng biển giữa hai nước
Việt Nam, Campuchia và đứng trước tình hình tất cả các đảo trên vùng biển này
về mặt hành chính đều thuộc tỉnh Hà Tiên của Việt Nam. Ngày 25-3-1873, Chuẩn đô
đốc, Thống đốc Nam kì Krantz đã thừa nhận thực tế đó trong nghị định quy định
đảo Phú Quốc và tất cả các đảo trên vùng biển giữa Nam kì và Campuchia được
tách khỏi tỉnh Hà Tiên, lập thành một quận trực thuộc thống đốc Nam kì.
Đối với các đảo xa bờ, theo chính sử
Việt Nam và theo nhiều nhân chứng nước ngoài, từ thế kỉ 17, các chúa Nguyễn với
danh nghĩa Nhà nước đã thành lập các đội Hoàng Sa, Bắc Hải hàng năm ra khai
thác và quản lí các quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa. Tiếp đó, triều Nguyễn rất
quan tâm đến việc củng cố chủ quyền Việt Nam trên hai quần đảo, các hoàng đế
Gia Long, Minh Mạng liên tiếp phái thuỷ quân ra Hoàng Sa - Trường Sa khảo sát,
đo đạc, vẽ bản đồ, lập miếu, dựng bia. Theo Đại Nam thực lục chính biên,
trong 3 năm 1833, 1835, 1836, vua Minh Mạng liên tiếp có chỉ thị về Hoàng Sa.
Không chỉ chăm lo khai thác hai quần
đảo, nhà vua Việt Nam còn lo bảo đảm an toàn cho tàu thuyền Việt Nam và các
nước qua lại vùng biển xung quanh hai quần đảo. Năm 1833, vua Minh Mạng đã chỉ
thị cho Bộ Công rằng: "Trong hải phận Quảng Nghĩa, có một dải
Hoàng Sa, xa trông trời nước một màu, không phân biệt được nông hay sâu. Gần
đây thuyền buôn thường bị nạn. Nay nên dự bị thuyền mành, đến sang năm phái
người tới đó trồng nhiều cây cối. Ngày sau cây cối xanh tốt, người dễ nhận
biết, có thể tránh được nạn mắc cạn".[1]
Trong một tài liệu viết năm 1768, Đô
đốc Pháp D'Estaing, người nhận nhiệm vụ nghiên cứu kế hoạch tiến công vào Việt
Nam đã viết rằng: "Việc đi lại giữa quần đảo đá Paracel (tức
Hoàng Sa) và đất liền còn khó khăn hơn việc đi lại ngoài biển khơi. Thế
mà các thuyền nhỏ của xứ này thường qua lại vùng quần đảo".D'Estaing
đánh giá các thủy thủ Việt Nam là "những người quen sông nước và
là các thuỷ thủ giỏi". Trong một tài liệu khác viết vào cuối năm
1758, đầu năm 1759, D'Estaing còn nói ở Huế có tới 400 khẩu pháo, hầu hết là
của Bồ Đào Nha, thu lượm từ các xác tàu đắm ở Paracel[2].
Trong cuốn "Chủ quyền trên hai
quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa" xuất bản ở Paris năm 1996, giáo sư Monique
Chemillier Gendreau, Chủ tịch Hội luật gia châu Âu đã vìết: "Khi
có Hiệp ước bảo hộ của Pháp năm 1884, Việt Nam đã nắm giữ không có cạnh tranh
và trong khoảng gần hai thế kỉ, một quyền (un droit) đối với
các quần đảo (Hoàng Sa, Trường Sa), theo đúng chế độ luật pháp
của thời kì đó".[3]
Từ 1884, Chính quyền Pháp ở Đông
Dương đã tiếp tục thực hiện và củng cố chủ quyền Việt Nam trên hai quần đảo:
tiến hành khảo sát khoa học, dựng bia chủ quyền, dựng đèn biển, lập trạm khí
tượng, đài vô tuyến điện, đưa quân ra đồn trú, thành lập đơn vị hành chính trên
quần đảo Hoàng Sa thuộc tỉnh Thừa Thiên và sáp nhập quần đảo Trường Sa vào tỉnh
Bà Rịa.
Sau thắng lợi của hai cuộc kháng
chiến, nước Việt Nam giành lại được độc lập, thống nhất hoàn toàn, vấn đề bảo
vệ biên giới, bảo vệ lãnh thổ toàn vẹn của Tổ quốc lại hoàn toàn thuộc về trách
nhiệm của Nhà nước Việt Nam.
Năm 1954, Bác Hồ nói ở đền Vua
Hùng: "Các vua Hùng đã có công dựng nước, bác cháu ta phải cùng
nhau giữ lấy nước" và năm 1961, mặc dầu mới có một nửa nước được
giái phóng, Bác Hồ đã nóì: "Ngày trước ta chỉ có đêm và rừng, ngày
nay ta có ngày, có trời, có biển. Bờ biển ta dài, tươi đẹp, ta phải biết giữ
gìn lấy nó". Bác Hồ đã chỉ thị cho chúng ta phải nhận thức rõ
tình hình mới, phải chăm lo bảo vệ toàn vẹn lãnh thổ của Tổ quốc. Sau này, tuân
theo chỉ thị của Bác Hồ, Hiến pháp Việt Nam năm 1992 đã khẳng định lãnh thổ
Việt Nam "bao gồm đất liền, các hải đảo, vùng biển và vùng
trời" và "Tổ quốc Việt Nam là thiêng liêng, bất khả
xâm phạm".
Trong bối cảnh địa lí và chính trị
của nước ta sau năm 1975 , trước sự phát triển của luật pháp quốc tế về biển,
nước Cộng hoà Xã hội chủ nghĩa Việt Nam phải giải quyết một loạt vấn đề biên
giới - lãnh thổ với các nước láng giềng:
1. Giữa Việt Nam, Lào, Campuchia cần
có một đường biên giới có giá trị pháp lí quốc tế do các nhà nước có thẩm quyền
kí kết, tạo ra cơ sở vững chắc để xây dựng một đường biên giới hữu nghị lâu dài
giữa ba dân tộc.
2. Việt Nam cần xác định ranh giới
vùng đặc quyền về kinh tế và thềm lục địa với Indonesia, Thái Lan, Malaysia; vì
theo các quy định mới của luật biển quốc tế thì vùng đặc quyền về kinh tế và
thềm lục địa của nước ta và các nước đó chồng lên nhau.
3. Việt Nam cần giải quyết vấn đề
biên giới lãnh thổ trên biển với Philippin, Malaysia vì hai nước này có yêu
sách về chủ quyền đối với một phần hoặc đại bộ phận quần đảo Trường Sa.
4. Với Trung Quốc, Việt Nam phải
giải quyết các vấn đề sau:
- Đường biên giới trên đất liền;
- Đường biên giới trong Vịnh Bắc bộ;
- Các vấn đề chủ quyền lãnh thổ và
thềm lục địa trên biển Đông: từ năm 1909, Trung Quốc bắt đầu có tranh chấp quần
đảo Hoàng Sa và từ những năm 1930, bắt đầu có hành động tranh chấp quần đảo
Trường Sa (sẽ trình bày cụ thể ở dưới).
- Vấn đề ranh giới vùng thông báo
bay (FIR) ngoài khơi Trung bộ - Việt Nam, Trung Quốc đưa ra đề nghị lập FIR
Sanya lấn vào phần phía bắc FIR Hồ Chí Minh mà Hàng không dân dụng quốc tế giao
cho Hong Kong tạm thời quản lí năm 1975, chủ yếu là họ muốn quản lí toàn bộ
vùng trời trên quần đảo Hoàng Sa và lấn vào phần phía đông FIR Hà Nội trên vịnh
Bắc bộ.
Với chủ trương nhất quán là giải
quyết mọi tranh chấp về biên giới, lãnh thổ với các nước láng giềng bằng thương
lượng hoà bình, Việt Nam đã và đang giải quyết các vấn đề được đặt ra như sau:
1. Với Cộng hoà Dân chủ Nhân dân Lào
Tháng 2-1976, lãnh đạo hai nước đã
cho ý kiến về nguyên tắc giải quyết vấn đề biên giới giữa hai nước. Đường biên
giới giữa Việt Nam và Lào là đường bỉên giới trên bản đồ của Sở Địa dư Đông
Dương năm 1945, tỉ lệ 1/100.000 (năm 1945 là thời điểm hai nước tuyên bố độc
lập).
Như vậy là lãnh đạo Việt Nam và Lào
đã cho nguyên tắc giải quyết vấn đề biên giới hai nước theo nguyên tắc
Uti-possidétis (anh hãy làm chủ cái anh đang có), một nguyên tắc đã được áp
dụng ở châu Mỹ la-tinh trong thời kì phi thực dân hoá và đã được Tổ chức thống
nhất Châu Phi chấp nhận với nội dung "tôn trọng các đường biên giới tồn
tại vào lúc mà các nước châu Phi giành được độc lập".
Dựa trên nguyên tắc Uti possidétis,
qua 4 đợt đàm phán trong Uỷ ban liên hợp Việt - Lào về hoạch định biên giới,
ngày 18-7-1977 hai nước kí Hiệp ước Hoạch định biên giới. Việc phân giới cắm
mốc đường biên giới dài 2.067 km bắt đầu tiến hành ngày 25-7-1978 và đến
24-8-1984 thì kết thúc.
Ngày 24-1-1986 hai nước kí Hiệp ước
bổ sung ghi nhận những điểm điều chỉnh đường biên giới đã hoạch định năm 1977,
kí nghị định thư ghi nhận kết quả phân gìới cắm mốc. Ngày 1-3-1990 hai nước kí
Hiệp định quy chế biên giới. Thi hành Hiệp định này, hàng năm có cuộc họp giữa
đoàn đại biểu biên giới hai nước với sự có mặt của đại diện các bộ, ngành liên
quan và các tỉnh biên giới của hai nước để kiểm điểm việc thi hành Hiệp định
quy chế biên giới.
2. Với Campuchia
Trước năm 1964, quan điểm cơ bản của
phía Campuchia về biên giới lãnh thổ giữa hai nước là đòi Việt Nam trả lại cho
Campuchia 6 tỉnh Nam kì và đảo Phú Quốc.
Từ năm 1964-1967, Chính phủ Vương
quốc Campuchia do Quốc trưởng Norodom Sihanouk đứng đầu chính thức đề nghị Việt
Nam công nhận Campuchia trong đường biên giới hỉện tại, cụ thể là đường biên
giới trên bản đồ tỉ lệ 1/100.000 của Sở Địa dư Đông Dương thông dụng trước năm
1954 với 9 điểm sửa đổi, tổng diện tích khoảng 100 km2 . Trên
biển, phía Campuchia đề nghị các đảo phía bắc đường do Toàn quyền Brévié vạch
năm 1939 là thuộc Campuchia, cộng thêm quần đảo Thổ Chu và nhóm phía nam quần
đảo Hải Tặc.
Trong năm 1967, Việt Nam Dân chủ
Cộng hoà và Mặt trận dân tộc giải phóng miền Nam Việt Nam đã chính thức công
nhận và cam kết tôn trọng toàn vẹn lãnh thổ của Campuchia trong đường biên giới
hiện tại (công hàm của Việt Nam không nói tới vấn đề chủ quyền đối với các đảo
trên biển và 9 điểm mà Campuchia đề nghị sửa đổi về đường biên giới trên bộ).
Ngày 27-12-1985 Việt Nam và Cộng hoà
Nhân dân Campuchia đã kí Hiệp ước hoạch định biên giới quốc gia trên cơ sở thoả
thuận năm 1967. Thi hành Hiệp ước, hai bên đã tiến hành phân giới trên thực địa
và cắm mốc quốc giới từ tháng 4-1986 đến tháng 12-1988 được 207 km/1.137 km.
Tháng 1-1989, theo đề nghị của phía Campuchia, hai bên tạm dừng việc phân giới
cắm mốc.
Trên biển, ngày 7-7-1982 hai Chính
phủ kí Hiệp định thiết lập vùng nước lịch sử chung giữa hai nước và thỏa thuận:
sẽ thương lượng vào thời gian thích hợp để hoạch định đường biên giới trên
biển, lấy đường gọi là đường Brévié được vạch ra năm 1939 với tính chất là đường
hành chính và cảnh sát làm đường phân chia đảo giữa hai nước.
Với Chính phủ Campuchia thành lập
sau khi kí Hiệp ước hoà bình về Campuchia năm 1993, năm 1994, 1995, Thủ tướng
Chính phủ hai nước đã thoả thuận thành lập một nhóm làm việc cấp chuyên viên để
thảo luận và giải quyết vấn đề phân giới giữa hai nước và thảo luận những biện
pháp cần thiết để duy trì an ninh và ổn định trong khu vực biên giới nhằm xây
dựng một đường biên giới hoà bình, hữu nghị lâu dài giữa hai nước. Hai bên thoả
thuận trong khi chờ đợi giải quyết những vấn đề còn tồn đọng về biên giới thì
duy trì sự quản lí hiện nay.
Thực hiện thoả thuận giữa thủ tướng
Chính phủ hai nước nhân dịp Thủ tướng Ung Huốt sang thăm Việt Nam đầu tháng
6-1998, nhóm chuyên viên liên hợp về biên giới Việt Nam - Campuchia đã họp tại
Phnom Penh từ ngày 16 tới 20-6-1998. Trong cuộc họp này, hai bên đã trao đổi về
việc tiếp tục thực hiện các hiệp ước, hiệp định về biên giới giữa hai nước đã
kí trong những năm 1982, 1983, 1985. Hai bên đã dành nhiều thời gian thảo luận
một số vấn đề về quan điểm của hai bên liên quan đến biên giới biển và biên
giới trên bộ với mong muốn xây dựng đường biên giới giữa hai nước trở thành
đường biên giới hoà bình, hữu nghị và hợp tác lâu dài. Hai bên đã thống nhất
kìến nghị lên Chính phủ hai nước tiến hành thành lập Uỷ ban liên hợp với những
nhiệm vụ:
- Soạn thảo Hiệp ước về hoạch định
biên giới biển và hiệp ước bổ sung Hiệp ước hoạch định biên giới quốc gia,
trình lên chính phủ hai nước;
- Chỉ đạo việc phân giới trên thực
địa và cắm mốc quốc giới;
- Giải quyết mọi vấn đề liên quan
việc thực hiện Hiệp định về quy chế biên giới giữa hai nước.
Qua trao đổi về đường biên giới
biển, phía Campuchia kiên trì quan điểm muốn lấy đường do Toàn quyền Brévié
vạch ra tháng 1-1939 làm đường biên giới biển của hai nước. Ta đã nói rõ là ta
không chấp nhận đường Brévié làm đường biên giới biển giữa hai nước vì:
1. Đường Brévié không phải là một
văn bản pháp quy, chỉ là một bức thư (lettre) gửi cho Thống đốc Nam kì, đồng
gửi cho Khâm sứ Pháp ở Campuchia. Văn bản đó chỉ có mục đích giải quyết vấn đề
phân định quyền hành chính và cảnh sát đối với các đảo, không giải quyết vấn đề
quy thuộc lãnh thổ;
2. Cả hai bên không có bản đồ đính
kèm theo văn bản Brévié vì vậy hiện nay ít nhất lưu hành 4 cách thể hiện đường
Brévté khác nhau: Đường của Pôn Pốt, đường của Chính quyền miền Nam Việt Nam,
đường của ông Sarin Chhak trong luận án tiến sĩ bảo vệ ở Paris, sau đó được
xuất bản với lời tựa của Quốc trưởng Norodom Sihanouk, đường của các học giả
Hoa Kỳ.
3. Nếu chuyển đường Brévié thành
đường biên giới biển thì không phù hợp luật pháp quốc tế, thực tiễn quốc tế,
quá bất lợi cho Việt Nam và nên lưu ý là vào năm 1939, theo luật pháp quốc tế,
lãnh hải chỉ là 3 hải lí, chưa có quy định về vùng đặc quyền về kinh tế và thềm
lục địa thì đường Brévié làm sao có thể giải quyết vấn đề phân định lãnh hải
theo quan điểm hiện nay và phân định vùng đặc quyền về kinh tế và thềm lục địa.
Phía Việt Nam đã đề nghị hai bên
thoả thuận: áp dụng luật biển quốc tế, tham khảo thực tiễn quốc tế, tính đến
mọi hoàn cảnh hữu quan trên vùng biển hai nước để đi đến một giải pháp công
bằng trong việc phân định vùng nước lịch sử, lãnh hải, vùng đặc quyền kinh tế,
thềm lục địa của hai nước.
3. Với Indonesia
Việt Nam và Indonesia cách nhau 250
hải lí vùng biển tính từ Côn Đảo và Natuna Bắc là hai đảo xa nhất của hai nước
đối diện nhau, do đó trước kia không có vấn đề biên giới giữa hai nước (nếu
tính từ bờ biển Việt Nam và bờ biển Bornéo thì cách nhau trên 400 hải lí). Đến
nay, do sự phát triển của luật pháp quốc tế về biển, hai bên phải phân định
ranh giới vùng thềm lục địa và vùng đặc quyền kinh tế.
Năm 1972, Indonesia và Chính quyền
Sài Gòn đàm phán 1 vòng, quan điểm của Indonesia là phân định theo trung tuyến
giữa các đảo xa nhất của hai bên, quan điểm của Sài Gòn là trung tuyến giữa bờ
biển Việt Nam và Bornéo. Hai quan điểm tạo nên vùng chồng lấn rộng khoảng
37.000 km2. (Đảo Natuna Bắc là đảo xa nhất của Indonesia đối diện
miền Nam Việt Nam cách Bornéo 320 km; Côn Đảo, đảo đối diện với Natuna bắc chỉ
cách đất liền 90 km).
Từ năm 1978, CHXHCN Việt Nam và
Indonesia bắt đầu đàm phán. Indonesia giữ quan điểm cũ. Quan điểm của ta dựa
vào định nghĩa thềm lục địa là sự kéo dài tự nhiên của lục địa, do đó ranh giới
nên theo đường rãnh ngầm ngăn cách sự kéo dài tự nhiên của hai thềm lục địa.
Hai quan điểm tạo ra vùng tranh chấp lúc đầu rộng khoảng 92.000 km2.
Qua 10 vòng đàm phán, hai bên đã dần
dần thu hẹp được vùng tranh chấp xuống còn khoảng 4.500 km2 nhưng
đầu năm 1993, Indonesia đề nghị huỷ bỏ toàn bộ kết quả đàm phán từ năm 1978 đến
năm 1992 và đàm phán lại từ đầu.
Cho đến nay, qua 5 vòng trao đổi
không chính thức, hai bên chưa đi đến thoả thuận nối lại đàm phán.
4. Với Malaysia
Giữa Việt Nam và Malaysia có một
vùng chống lấn vùng biển và thềm lục địa rộng khoảng 2.800 km2. Vùng
này hình thành bởi đường ranh giới thềrn lục địa do Chính quyền Sài Gòn công bố
năm 1971 và đường ranh giới thềm lục địa do Malaysia công bố năm 1979. Sở dĩ có
sự khác nhau đó là do Sài Gòn có tính đến đảo Hòn Khoai cách đất liền 6,5 hải
lí còn Malaysia đã bỏ qua đảo Hòn Khoai.
Tháng 5-1992, Việt Nam và Malaysia
đã kí thoả thuận hợp tác thăm dò khai thác chung vùng chồng lấn, giao cho các
công ty dầu lửa của hai bên kí các dàn xếp thương mại và tiến hành hợp tác thăm
dò, khai thác rồi phân chia sản phẩm; việc phân định vùng chồng lấn sẽ giải
quyết sau. Việc hợp tác giữa hai ngành dầu khí đang tiến triển bình thường.
Ngoài ra, vùng khai thác chung giữa
Thái Lan và Malaysia rộng 7.250 km2 có 800 km2 liên
quan Việt Nam. Ba nước đã thoả thuận sẽ cùng nhau giải quyết khu vực này và
cuộc họp đầu tiên đã diễn ra tháng 2-1998, vòng hai sẽ họp vào nửa cuối năm
1998 để bàn về khả năng khai thác chung vùng chồng lấn.
Giữa Việt Nam và Malaysia còn có
tranh chấp về chủ quyền lãnh thổ đối với quần đảo Trường Sa do Malaysia có yêu
sách đối với vùng phía nam quần đảo Trường Sa và trên thực tế trong 2 năm
1993-1994, Malaysia đã cho quân chiếm 3 bãi đá ngầm ở nam quần đảo Trường Sa:
Hoa Lau, Kỳ Vân, Kiệu Ngựa.
Chính phủ Việt Nam và Chính phủ
Malaysia nhiều lần khẳng định sẽ giải quyết mọi tranh chấp giữa hai nước bằng
thương lượng hoà bình.
5. Với Thái Lan
Giữa Việt Nam và Thái Lan có 2 vấn
đề trên biển phải giải quyết:
a) Phân định vùng đặc quyền kinh tế
và thềm lục địa.
b) Giải quyết vấn đề tàu thuyền đánh
cá Thái Lan thường xuyên vi phạm vùng biển Việt Nam và có trường hợp Thái Lan
đã dùng hải quân, không quân bảo vệ các hoạt động này.
Về vấn đề thứ nhất, giữa hai nước có
một vùng chồng lấn rộng khoảng 6000 km2 do Việt Nam có tính đến
hiệu lực của đảo Thổ Chu còn Thái Lan thì phủ nhận hiệu lực của đảo Thổ Chu.
Từ năm 1992, hai bên đàm phán qua 9
vòng cấp chuyên viên.
Ngày 9-8-1997 hai nước kí Hiệp định
về phân định ranh giới trên biển giữa hai nước. Theo hiệp định, Việt Nam được
32,5 % diện tích vùng chồng lấn.
Về vấn đề thứ hai, Uỷ ban hỗn hợp
Việt Nam - Thái Lan về thiết lập trật tự trên biển đã họp 2 vòng. Hai bên đã
thoả thuận phối hợp trong việc giáo dục ngư dân, đi tới tổ chức tuần tra chung,
thiết lập kênh liên lạc cảnh báo vi phạm, hợp tác tổ chức điều tra nguồn lợi
biển giữa hai nước.
Việc giải quyết dứt điểm vấn đề này
cũng còn đòi hỏi một thời gian.
6. Với Philippines
Philippines vốn là nước không có
quyền gì đối với quần đảo Trường Sa vì theo Hiệp định Paris năm 1898 giữa Mỹ và
Tây Ban Nha thì Tây Ban Nha giao Philippines cho Mỹ, đã xác định phạm vi quần
đảo Philippines trên bản đồ kèm theo Hiệp định, theo bản đồ đó nước Philippines
không bao gồm một đảo nào của quần đảo Trường Sa.
Từ năm 1951, Philippines bắt đầu
chuẩn bị dư luận để nhảy vào tranh chấp quần đảo Trường Sa với lời tuyên bố của
Tổng thống Philippin Quirino rằng quần đảo Spratly (tức Trường Sa) phải thuộc
về Philippines vì nó ở gần Philippines.
Từ các năm 1971-1973, Philippines
cho quân đội ra chiếm đóng 5 đảo trên quần đảo Trường Sa và năm 1977-1978 chiếm
thêm 2 đảo nữa. Cả 7 đảo nằm ở phía bắc quần đảo. Họ ra sức củng cố vị trí trên
quần đảo: Chở đất ra đảo để trồng dừa, cạp thêm đất ra biển để làm đường băng
cho máy bay chiến đấu mở đường hàng không thường kì, tổ chức đánh cá, xây dựng
kho ướp lạnh, tổ chức thăm dò, khai thác dầu khí ở đông bắc quần đảo (có tin
nói sản lượng dầu khai thác ở đây đảm bảo 10 % nhu cầu dầu của Philippines).
Đầu năm 1979, Philippines công bố
sắc lệnh của Tổng thống Marcos kí ngày 11-6-1978 coi toàn bộ quần đảo Trường Sa
(trừ đảo Trường Sa) là lãnh thổ Philippines và đặt tên cho quần đảo là
Kalayaan.
Năm 1980, Philippines mở rộng lấn
chiếm xuống phía nam quần đảo, chiếm đóng đảo Công Đo cách đảo gần nhất mà họ
chiếm đóng cũ gần 150 hải lí.
Từ năm 1978 đến năm 1994, Việt Nam
và Philippines đã thoả thuận ở cấp Bộ trưởng Bộ Ngoại giao, Thủ tướng Chính
phủ, Tổng thống và Chủ tịch nước là sẽ giải quyết mọi tranh chấp giữa hai nước
bằng thương lượng hoà bình trên tinh thần hữu nghị, hoà giải, tin cậy lẫn nhau.
Ngày 7-11-1995 hai Bộ Ngoại giao
Việt Nam - Philippines đã đạt được thoả thuận về 9 nguyên tắc ứng xử cơ bản đối
với vùng tranh chấp, trong đó có các điểm chính là:
- Hai bên đồng ý thông qua thương
lượng hoà bình tìm kiếm giải pháp cơ bản cho vấn đề tranh chấp chủ quyền trên
quần đảo Trường Sa;
- Kiềm chế, không sử dụng hay đe doạ
sử dụng vũ lực, thúc đẩy hợp tác song phương hoặc đa phương về bảo vệ môi
trường, nghiên cứu khoa học, khí tượng, chống thảm hoạ, tìm kiếm cứu nạn, chống
cướp biển và kiểm soát ô nhiễm môi trường, bảo vệ tài nguyên biển ở quần đảo
Trường Sa;
- Bảo đảm tự do hàng hải theo quy
định của luật quốc tế;
- Từng bước tăng cường hợp tác và
giải quyết dứt điểm tranh chấp chủ quyền ở quần đảo Trường Sa.
Cuối tháng 4, đầu tháng 5-1996, hai
bên đã thực hiện thành công chuyến khảo sát chung về khoa học biển tại khu vực
quần đảo Trường Sa và biển Đông. Hai bên sẽ tiếp tục tổ chức khảo sát khoa học
chung trên khu vực quần đảo và trên biển Đông. Uỷ ban hỗn hợp Việt Nam -
Philippines do Bộ trưởng Ngoại giao hai nước dẫn đầu họp tại Hà Nội tháng
1-1997 đã thoả thuận về một số biện pháp xây dựng lòng tin trên quần đảo, trong
đó có việc trao đổi các cuộc viếng thăm của các chỉ huy quân sự và lực lượng
đồn trú của hai bên trên quần đảo.
7. Với Cộng hoà Nhân dân Trung Hoa
Năm 1957-1958, có sự trao đổi giữa
Trung ương Đảng hai nước về biên giới. Ngày 2-11-1957, Ban chấp hành Trung ương
Đảng Lao động Việt Nam gửi thư cho Ban chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Trung
Quốc đề nghị: "Vấn đề biên giới là một vấn đề quan trọng cần giải
quyết theo những nguyên tắc pháp lí đang có hoặc được xác định lại do Chính phủ
hai nước quyết định; nhất thiết cấm các nhà chức trách và các đoàn thể địa
phương không được thương lượng với nhau để cắm lại mốc giới hoặc cắt nhượng đất
cho nhaư". Hàm ý của bức thư là hai bên cần căn cứ các công ước về
hoạch định biên giới mà Pháp và Trung Quốc đã kí cuối thế kỉ trước để giải
quyết vấn đề biên giới giữa hai nước.
Tháng 4-1958, Trung ương Đảng Cộng
sản Trung Quốc đã trả lời đồng ý với ý kiến của Trung ương Đảng Lao động Việt
Nam về công tác biên giới Việt - Trung.
Cuộc đàm phán đầu tiên về biên giới
giữa hai nước là về vnh Bắc bộ diễn ra từ 15-8-1974 tới 22-11-1974 tại Bắc
Kinh, cấp thứ trưởng Ngoại giao. Cuộc đàm phán mới chỉ có tính cách tìm hiểu
quan điểm của nhau và không đi tới thoả thuận nào.
Cuộc đàm phán thứ hai về biên giới
là về đường biên giới trên bộ và về vịnh Bắc bộ diễn ra từ tháng 10-1977 đến
tháng 6-1978 tại Bắc Kinh, cấp thứ trưởng Ngoại giao. Cuộc đàm phán này cũng
không đi tới thoả thuận nào.
Từ tháng 2-1979 đến năm 1986 diễn ra
chiến tranh và xung đột quân sự trên vùng biên giới, đặc biệt là trên biên giới
các tỉnh Hà Giang, Lạng Sơn, ác liệt và kéo dài nhất là ở biên giới tỉnh Hà
Giang.
Từ năm 1991, hai nước khôi phục quan
hệ bình thường. Qua hai vòng đàm phán về biên giới cấp chuyên viên và một vòng
đàm phán cấp Chính phủ trong hai năm 1992-1993, ngày 19-10-1993 hai nước kí
"Thoả thuận về những nguyên tắc cơ bản giải quyết vấn đề biên giới lãnh
thổ giữa Cộng hoà Xã hội chủ nghĩa Việt Nam và Cộng hoà Nhân dân Trung
Hoa".
Thực hiện thoả thuận trên, hai bên
đã tổ chức 3 diễn đàn đàm phán cấp chuyên viên: về biên giới trên bộ; về biên
giới trong vịnh Bắc bộ; về các vấn đề trên biển Đông và một diễn đàn đàm phán
cấp Chính phủ để xem xét các vấn đề do các nhóm chuyên viên trình lên.
7.1. Về biên
giới trên bộ
Thực hiện thoả thuận ngày 19-10-1993
là căn cứ các Công ước 1887 và 1895 mà Pháp và Trung Quốc đã kí cuối thế kỉ
trước để "xác định lại toàn đường biên giới trên bộ giữa hai nước Việt Nam
- Trung Quốc", hai bên đã họp 12 vòng nhóm công tác về biên giới trên bộ
trước năm 2000.[4]
7.2. Về đường
biên giới trong vịnh Bắc bộ
Hai bên đã họp 10 vòng nhóm công tác
về vịnh Bắc bộ và 6 vòng tổ chuyên gia về vịnh Bắc Bộ để thực hiện thoả thuận
về nguyên tắc phân định vịnh Bắc bộ là "áp dụng luật biển quốc tế và tham
khảo thực tiễn quốc tế, để tiến hành đàm phán phân định vịnh Bắc bộ", "theo
nguyên tắc công bằng và tính đến mọi hoàn cảnh hữu quan trong vịnh Bắc bộ để đi
đến một giải pháp công bằng".
Cuộc đàm phán có tiến triển và hai
bên đang cùng cố gắng để có thể kí Hiệp ước về phân định vịnh Bắc bộ trước năm
2000. Vấn đề lớn nhất mà hai bên phải giải quyết là vấn đề hiệu lực các đảo ven
bờ của Việt Nam và đảo Bạch Long Vĩ cách Hải Phòng 130 km.
7.3. Về các vấn
đề trên biển Đông
Trên biển Đông, vấn đề tranh chấp
phức tạp và quan trọng nhất là về hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa, bởi vì
hai quần đảo giữ một vị trí chiến lược trọng yếu trên biển Đông. Nếu như nước
ngoài chiếm cả hai quần đảo thì nước Việt Nam không còn thế đứng trên biển Đông
và bị bao vây trên hướng biển.
Quần đảo Hoàng Sa bao gồm trên 30
đảo, bãi, đá ngầm trên một vùng biển rộng khoảng 15.000 - 16.000 km2 cách
Đà Nẵng khoảng 170 hải lí. Quần đảo Trường Sa gồm trên 100 đảo, bãi, đá ngầm
trên vùng biển rộng khoảng 160.000-180.000 km2, đảo gần nhất của
quần đảo cách Vũng Tàu khoảng 250 hải lí (Trung Quốc quan niệm quần đảo Trường
Sa rộng hơn nhiều quan niệm của ta là điểm cực nam của quần đảo Trường Sa là 6o50'
Bắc, trong khi Trung Quốc coi điểm cực nam của quần đảo Trường Sa là 4o Bắc
giáp Bornéo).
Theo những tài liệu chính thức, nhà
nước phong kiến Việt Nam đã chiếm hữu và làm chủ hai quần đảo từ thế kỉ 17,
tiếp đó Chính quyền Đông Dương đã củng cố chủ quyền Việt Nam trên hai quần đảo:
thành lập bộ máy hành chính thuộc hai tỉnh Thừa Thiên và Bà Rịa, cho cảnh sát
ra đồn trú, lập đài khí tượng, trạm vô tuyến điện, xây đèn biển. Cho đến đầu
thế kỉ 20, không có nước nào tranh chấp chủ quyền trên hai quần đảo đối với
Việt Nam.
Đại Thanh đế
quốc toàn đồ xuất bản năm 1905, tái bản lần thứ tư năm 1910 chỉ vẽ
đế quốc Đại Thanh đến Hải Nam. Trung Quốc địa lí học giáo khoa thư xuất
bản năm 1906 viết: "Điểm mút của Trung Hoa ở đông nam là bờ biển
Nhai Châu, đảo Quỳnh Châu, vĩ tuyến 18o13' Bắc".
Đầu năm 1907, Nhật Bản chiếm Đông Sa
(Pratas) làm cho các nhà cầm quyền miền Nam Trung Quốc quan tâm đến các đảo
trên biển Đông. Tháng 5-1909, Tổng đốc Lưỡng Quảng Trương Nhân Tuấn phái đô đốc
Lý Chuẩn đem 3 pháo thuyền ra thăm chớp nhoáng một vài đảo trên quần đảo Hoàng
Sa rồi về. Năm 1921 chính quyền miền Nam Trung Quốc ra quyết định sáp nhập quần
đảo Hoàng Sa (mà họ gọi là Tây Sa) vào đảo Hải Nam. Từ đó bắt đầu có sự tranh
chấp giữa Trung Quốc và Pháp về chủ quyền trên quần đảo Hoàng Sa và từ những
năm 1930 trên quần đảo Trường Sa. Năm 1935, lần đầu tiên Trung Quốc chính thức
công bố một bản đồ có cả 4 quần đảo trên biển Đông là của Trung Quốc (công hàm
của Công sứ Trung Quốc ở Paris gửi Bộ Ngoại giao Pháp năm 1932 còn viết
rằng: "Các đảo Tây Sa là bộ phận lãnh thổ Trung Quốc xa nhất về
phía nam").
Nếu không có Chiến tranh thế giới
thứ hai thì chủ quyền của Việt Nam trên hai quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa là liên
tục và thật sự từ thế kỉ 17. Nhưng năm 1939, Nhật Bản đã chiếm cả hai quần đảo
Hoàng Sa, Trường Sa từ tay Pháp và đã biến quần đảo Trường Sa thành căn cứ hải
quân trong Chiến tranh thế giới thứ hai.
Tháng 11-1943, Hội nghị thượng đỉnh
Mỹ, Anh, Trung (Tổng thống Roosevelt, Thủ tướng Churchill, Tổng thống Tưởng
Giới Thạch) họp tại Cairo có bàn về các lãnh thổ mà Nhật chiếm của Trung Quốc.
Tuyên bố của Hội nghị viết: "Các vùng lãnh thổ mà Nhật chiếm của
Trung Quốc phải trả lại cho Trung Quốc gồm Mãn Châu, Đài Loan và quần đảo Bành
Hồ". Như vậy rõ ràng là cả 3 người đứng đầu 3 cường quốc, trong
đó có Tổng thống Trung Hoa Tưởng Giới Thạch đều thừa nhận hai quần đảo Hoàng
Sa, Trường Sa không phải là lãnh thổ của Trung Quốc.
Tháng 7, tháng 8-1945, Tuyên ngôn của
Hội nghị Potsdam với sự tham gia của 4 nước Mỹ, Anh, Trung, Liên Xô lại
viết: "Các điều khoản của bản tuyên bố Cairo sẽ được thi
hành". Như vậy cả 4 cường quốc trong đó có Trung Quốc đều thừa
nhận hai quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa không phải là lãnh thổ Trung Quốc.
Năm 1947, cuốn Nam Hải chư
đảo địa lí chí lược do Bộ Nội chính Trung Hoa dân quốc xuất bản có bản
đồ Nam hải chư đảo vị trí lược đồ, thể hiện một đường 11 đoạn coi
80% biển Đông và cả 4 quần đảo trên biển Đông là thuộc Trung Quốc.
Năm 1950, trên bản đồ Trung
hoa Nhân dân Cộng hoà Quốc phân tỉnh tinh đồ có một phụ đồ thể hiện
quốc giới của Trung Quốc gồm 11 đoạn, coi cả 4 quần đảo và 80% biển Đông là
lãnh thổ Trung Quốc. Điểm cực nam của Trung Quốc là 4obắc giáp
Bornéo.
Ngày 15-8-1951, Thủ tướng Trung Quốc
Chu Ân Lai tuyên bố: "Các quần đảo Tây Sa và Nam Sa cũng như các
quần đảo Đông Sa và quần đảo Trung Sa từ xưa đến nay là lãnh thổ Trung
Quốc".
Năm 1951, tại Hội nghị San Francisco
với sự tham gia của 51 nước, đại biểu Liên Xô đề nghị trao hai quần đảo Hoàng
Sa, Trường Sa cho Trung Quốc. Đề nghị này đã bị Hội nghị bác bỏ với 46 phiếu
chống, 3 phiếu thuận và văn kiện của Hội nghị kí ngày 8-9-1951 chỉ ghi về hai
quần đảo là "Nhật Bản từ bỏ mọi quyền, danh nghĩa và đòi hỏi đối
với 2 quần đảo". Tại Hội nghị này, ngày 7-9-1951, Thủ tướng kiêm Bộ
trưởng Bộ Ngoại giao Quốc gia Việt Nam Trần Văn Hữu đã trịnh trọng tuyên
bố "Khẳng định chủ quyền đã có từ lâu đời của Việt Nam đối với các
quần đảo Trường Sa, Hoàng Sa". Đối với Tuyên bố đó, không một nước nào
phản đối hoặc bảo lưu. Như vậy là cộng đồng quốc tế đã thừa nhận hai quần đảo
không phải là lãnh thổ Trung Quốc.
Trong Hoà ước giữa Trung Quốc và
Nhật Bản ngày 28-4-1952, Trung Quốc ghi nhận việc Nhật Bản từ bỏ mọi quyền đối
với hai quần đảo như nội dung đã được ghi trong văn kiện Hội nghị San Francisco
mà không hề yêu cầu Nhật Bản trả lại cho Trung Quốc hai quần đảo.
Tuy vậy, trên thực tế, lợi dụng tình
hình Pháp rút khỏi Đông Dương, Việt Nam chưa tiếp quản hai quần đảo, năm 1956
Trung Quốc cho quân đội ra chiếm nhóm phía đông quần đảo Hoàng Sa, Đài Loan cho
quân đội ra chiếm đảo Ba Bình trên quần đảo Trường Sa.
Tháng 1-1974, lợi dụng tình hình Mỹ
phải rút khỏi Đông Dương, Trung Quốc dùng một lực lượng hải quân, không quân
quan trọng đánh chiếm nhóm phía tây quần đảo Hoàng Sa khi đó do quân đội của
Chính quyền Sài Gòn bảo vệ. Chính quyền Sài Gòn đã liên lạc với Mỹ yêu cầu giúp
đỡ. Theo báo cáo của Trần Kim Phượng, Đại sứ Sài Gòn tại Mỹ ngày 2-2-1974
thì "Ngoại trưởng Kissinger chỉ coi cuộc tranh chấp đảo Hoàng Sa
như là một vấn đề ngoài lề, thậm chí là điều bất lợi trong khung cảnh của sự
phối hợp với Trung Cộng để hạn chế Bắc Việt Nam"và phía Mỹ "không
muốn nhúng tay vào". Thái độ của Mỹ khiến cho ông Nguyễn Văn
Thiệu phải bộc lộ lo ngại với các cận thần về khả năng Trung Cộng sẽ đánh
Trường Sa và chiếm Par Force giống như Paracel (có Complicité hoặc bằng
Laisser-faire của Mỹ). Những chữ Pháp nói trên là theo bút tích của ông Thiệu.
Năm 1988, Trung Quốc lại huy động
lực lượng không quân, hải quân tấn công chiếm 6 điểm trên quần đảo Trường Sa,
từ đó ra sức củng cố các điểm này làm bàn đạp cho những bước tiến mới.
Ở Trung Quốc đã có những dư luận về
những bước tiến tiếp bằng vũ lực trên quần đảo khiến cho năm 1997, hai tác giả
người Mỹ Humphrey Hawksley và Simon Holberton đã viết cuốn Dragon Strike coi là
"một lời cảnh báo" về "một sự kiện lịch sử sắp diễn ra trong vài
năm sắp tới". "Tuy chỉ là một kịch bản suy tưởng nhưng dựa trên hàng
trăm sự kiện có thật xảy ra những năm qua và trong những ngày gần đây. Vì vậy
nó cung cấp cho các nhà chiến lược của nhiều quốc gia một tầm nhìn và nhiều
điều đáng suy nghĩ".
Và ở Trung Quốc, năm 1993 hai tác
giả Hiểu Bình và Thanh Ba đã biên soạn và xuất bản cuốn "Quân đội Trung
Quốc liệu có đánh thắng trong cuộc chiến tranh tới không?". Cuốn sách
viết: "Nếu nhà cầm quyền Việt Nam không có nhượng bộ gì trong vấn
đề Nam Sa thì Trung Quốc và Việt Nam nhất định sẽ có đánh nhaư",
"Thập kỉ 90 là thời kì then chốt để giải quyết vấn đề Nam Sa. Thời kì này
qua đi, có thể Trung Quốc sẽ mất một dịp may lịch sử". Cuốn sách còn
cho biết rằng năm 1992, một hội nghị quân sự của Trung Quốc họp ở miền Nam
Trung Quốc đã định ra những nguyên tắc tác chiến, kết hợp thủ đoạn đánh và
doạ, "nhanh chóng... đánh đuổi quân chiếm đóng nước ngoài ra khỏi
Nam Sa (tức Trường Sa)".
Tình hình tranh chấp phức tạp trên
biển Đông khiến cho dư luận quốc tế lo ngại, ngày 22-7-1992, các bộ trưởng Bộ
Ngoại giao các nước thành viên của Hiệp hội các nước Đông Nam Á đã ra tuyên bố
của Hiệp hội ASEAN về vấn đề biển Nam Trung Hoa, bản tuyên bố viết:
"Cho rằng
các vấn đề Biển Nam Trung Hoa chứa đựng những vấn đề nhạy cảm thuộc về chủ
quyền và quyền tài phán của các bên trực tiếp liên quan.
Lo ngạì rằng
bất kì diễn biến có tính chất thù địch nào trong biển Nam Trung Hoa sẽ ảnh hưởng
trực tiếp đến hoà bình và sự ổn định trong khu vực.
Dưới đây:
1. Nhấn mạnh sự
cần thiết phải giải quyết bằng phương thức hoà bình, không dùng vũ ìực, đối với
tất cả các vấn đề liên quan đến chủ quyền và quyền tài phán trong biển Nam
Trung Hoa.
2. Khẩn thiết
yêu cầu các bên liên quan tự kiềm chế, nhằm tạo ra môi trường thuận lợi cho
việc giải quyết tận gốc tất cả các cuộc tranh chấp".
Trong tưyên bố ngày 10-5-1995, Mỹ
cũng tỏ ra lo ngại về tình hình khu vực và "cực lực phản đối việc
sử dụng vũ lực hay đe doạ để giải quyết những yêu sách đối nghịch".
Về phía Việt Nam, chúng ta kiên trì
thực hiện nguyên tắc đã thoả thuận ngày 19-10-1993 là "tiếp tục
đàm phán về các vấn đề trên biển (biển Đông) để đi đến một
giải pháp cơ bản lâu dài. Trong khi đàm phán giải quyết vấn đề, hai bên đều
không tiến hành các hoạt động làm phức tạp thêm tranh chấp, không dùng vũ lực
hoặc đe doạ dùng vũ lực".
Tuyên bố của Quốc hội Việt Nam tháng
6-1994 nhân dịp phê chuẩn Công ước của Liên hợp quốc về Luật biển đã cụ thể hoá
quan điểm của Việt Nam về vấn đề biển Đông là: "Quốc hội một lần
nữa khẳng định chủ quyền của Việt Nam đối với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường
Sa và chủ trương giải quyết các bất đồng liên quan đến biển Đông thông qua
thương lượng hoà bình, trên tinh thần bình đẳng, hiểu biết và tôn trọng lẫn
nhau, tôn trọng pháp luật quốc tế, đặc biệt là Công ước của Liên hợp quốc về
Luật biển năm 1982, tôn trọng chủ quyền và quyền tài phán của các nước ven biển
đối với vùng đặc quyền về kinh tế và thềm lục địa, trong khi nỗ lực thúc đẩy
đàm phán để tìm giải pháp cơ bản, lâu dài, các bên liên quan cần duy trì ổn
định trên cơ sở giữ nguyên trạng, không có hành động làm phức tạp thêm tình
hình, không sử dụng vũ lực hoặc đe doạ sử dụng vũ lực".
Quốc hội Việt Nam nhấn mạnh: "Cần
phân biệt vấn đề giải quyết tranh chấp quần đảo Hoàng Sa, quần đảo Trường Sa
với vấn đề bảo vệ các vùng biển và thềm lục địa thuộc chủ quyền, quyền chủ
quyền và quyền tài phán của Việt Nam căn cứ vào những nguyên tắc và những tiêu
chuẩn của Công ước của Liên hợp quốc về Luật biển năm 1982". Sở dĩ có
điều nhấn mạnh này là để đối phó với sự việc năm 1992, Trung Quốc đã kí với
Công ty Crestone của Hoa Kỳ cho công ty này thăm dò khai thác một lô rộng
25.500 km2 trên thềm lục địa Việt Nam, cách đường cơ sở của
Việt Nam 84 hải lí và cách Hải Nam 570 hải lí. Theo tin nước ngoài ngày
4-12-1996, Công ty Benton Oil và Gas có trụ sở ở Califomia đã mua lại Công ty
Crestone với giá 15,45 triệu USD và do đó đã thay thế Công ty Crestone trong
quan hệ với Trung Quốc để thực hiện hợp đồng mà Crestone đã kí với Trung Quốc.
Ngày 10-6-1994, người phát ngôn Bộ
Ngoại giao Trung Quốc còn tuyên bố rằng lô Thanh Long, phía tây khu vực Tư
Chính cách đảo Hòn Hải nằm trên đường cơ sở của Việt Nam 90 hải lí cũng thuộc
chủ quyền của Trung Quốc vì đó là vùng phụ cận của quần đảo Nam Sa.
Về yêu sách của Trung Quốc đối với
thềm lục địa Việt Nam ở khu vực Tư Chính, Thanh Long, xin giới thiệu một số ý
kiến của luật sư Brice Clagett - Văn phòng luật sư Covington và Burling ở
Washington đăng trên tạp chí Dầu mỏ và khí đốt của Anh (các số
10, 11 năm 1995) để tham khảo. Clagett viết: "Lô Thanh Long nằm
ngay trên thềm lục địa Việt Nam, thậm chí cả trong nghĩa hẹp của từ ngữ
này", "Theo bất kì định nghĩa nào về thềm lục địa hoặc theo bất kì
quan điểm hợp lí nào của Luật quốc tế, yêu sách của Trung Quốc đối với khu vực
Thanh Long là lố bịch", "Có thể kết luận rằng yêu sách của Trung Quốc
đối với khu vực Tư Chính cũng bất hợp lí không hơn không kém yêu sách của họ
đối với khu vực Thanh Long. Khu vực Tư Chính tiếp giáp với khu vực Thanh Long
về phía đông, nằm chủ yếu trên dốc lục địa và (có lẽ) bờ lục địa của Víệt Nam.
Khu vực Tư Chính bắt đầu từ quãng đường đẳng sâu 150 m và tụt xuống rồi kết
thúc ở khu vực đồng bằng ở sâu 1800-2000 m tách khỏi đảo Trường Sa",
"Bờ dốc của đảo Trường Sa nằm đối diện chứ không tiếp liền với bờ dốc của
lục địa Việt Nam", "Yêu sách của Trung Quốc về chủ quyền lịch sử và
quyền đối với hầu hết biển Đông và/hoặc đối với đáy biển và lòng đất của nó là
trái với sự phát triển toàn diện của luật biển quốc tế hiện đại và không thể
được coi là một vấn đề luật pháp nghiêm chỉnh".
Chúng ta đang cố gắng cùng Trung
Quốc thực hiện "Thoả thuận về những nguyên tắc cơ bản giải quyết vấn đề
biên giới lãnh thổ" giữa hai nước, thực hiện quyết tâm của lãnh đạo hai
nước là đẩy nhanh tiến trình đàm phán nhằm sớm đi đến kí Hiệp ước về biên giới
trên bộ và Hiệp ước phân định vịnh Bắc bộ để khi bước sang thế kỉ 21 hai nước
Việt Nam và Trung Hoa đã có biên giới hoà bình, hữu nghị, ổn định lâu dài trên
đất liền và ở vịnh Bắc bộ, đồng thời kiên trì đàm phán về các vấn đề trên biển
Đông để đi đến một giải pháp cơ bản, lâu dài. Chúng ta cũng chân thành và kiên
trì thực hiện thoả thuận "Trong khi đàm phán giải quyết vấn đề,
hai bên đều không tiến hành các hoạt động làm phức tạp thêm tranh chấp, không
dùng vũ lực hoặc đe doạ dùng vũ lực". Nhưng chúng ta cũng hiểu rằng
cuộc đấu tranh bảo vệ chủ quyền Việt Nam trên hai quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa,
giữ vững vị trí của nước Việt Nam trên biển Đông là một cuộc đấu tranh kết hợp
các hoạt động của tất cả các ngành trong đó mặt pháp lí là rất quan trọng, một
cuộc đấu tranh phức tạp và lâu dài nhưng vô cùng quan trọng và thiêng liêng của
nhân dân ta trong sự nghiệp bảo vệ chủ quyền lãnh thổ của Tổ quốc. Các ngành
trong nước đang cùng nhau thực hiện ý kiến thống nhất trong Hội nghị biển toàn
quốc tháng 2-1995 là: "Chúng ta phải thức tỉnh ý thức về biển của
cả dân tộc, làm chủ được biển của mình, phát triển mạnh mẽ kinh tế biển gắn
liền với bảo vệ chủ quyền và các quyền lợi của nước ta trên biển, một lần nữa
vươn lên trở thành một quốc gia mạnh về biển ở Đông Nam Á".
[1] Đại
Nam thực lục chính biên, quyển 104, kỉ thứ hai.
[2] Ghi
chú về châu Á. Tạp chí của Hội nghiên cứu Đông Dương, tập XVII số
1. tr 79-100
[3] Monique
Chemillier Gendreau: Chủ quyền trên hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa.
tr 90
[4] Hiệp
ước biên giới trên đất liền này đã được Bộ trưởng Bộ Ngoại giao Việt Nam Nguyễn
Mạnh Cầm và Bộ trưởng Bộ Ngoại giao Trung Quốc Đường Gia Triền kí ngày
3-12-1999.
L.M.N
Được đăng bởi bauxitevn 26/07/2017
https://boxitvn.blogspot.com/2017/07/nhung-van-e-ve-chu-quyen-lanh-tho-giua.html#more
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét