Bảo
Chiêm - Dư luận nội bộ cấp cao đang xì xầm chuyện
Nguyễn Xuân Phúc bắt đầu “trở cờ” đối với Nguyễn Phú Trọng. Cứ khi nào thấy Bảy
Phúc nịnh thối cấp trên của mình cấp tập, đấy là lúc ông ta đang ra đòn hiểm.
Ai ở Văn phòng Chính phủ
đều biết, hồi Nguyễn Xuân Phúc từ Quảng Nam ra Hà Nội làm Phó Ban Thanh tra
Chính phủ, rồi Phó Chủ nhiệm Văn phòng Chính phủ, Nguyễn Xuân Phúc nịnh Nguyễn
Tấn Dũng hết chỗ nói. Hầu hạ dạ vâng chưa đủ, Nguyễn Xuân Phúc còn đưa cả cô vợ
trẻ đến phục vụ các bữa ăn ở nhà Nguyễn Tấn Dũng. Ngày đó, vợ ông Nguyễn Tấn
Dũng ở trong Nam là chính, lâu lâu vài bữa mới ra Hà Nội. Nhờ đó, Ba Dũng mới
tin dùng Nguyễn Xuân Phúc và cho ông ta liền mấy chức. Vậy mà, khi được ngồi vô
ghế Phó Thủ tướng, vô Bộ Chính trị, Nguyễn Xuân Phúc liền “trở cờ” đồng chí X,
bí mật hiệp đồng với Trương Tấn Sang (Tư Sang) và Nguyễn Phú Trọng ra đòn hiểm
tiêu diệt Ba Dũng.
Năm 2015, giữa lúc cao trào
chuẩn bị đại hội 12, có người bà con ở Kiên Giang ra chơi, thấy anh Ba Dũng
đang giận tím mặt, còn chị Ba (tức phu nhân Ba Dũng) thì khóc đỏ mắt. Chị Ba
cho biết, tức chết đi được vì “thằng Bảy” (tức Nguyễn Xuân Phúc) phản bội, đâm
lén, hại anh Ba.
Kết quả như đã thấy. Sau
khi thấy cán cân quyền lực bị thay đổi, Nguyễn Tấn Dũng gửi thư cho Nguyễn Phú
Trọng tỏ ý về làm người tử tế. Liên minh Sang-Trọng-Phúc giành chiến thắng. Bảy
Phúc leo lên ghế Thủ tướng. Ở vị trí mới, Nguyễn Xuân Phúc chưa có uy tín và
thế vững chắc như Nguyễn Tấn Dũng trước đây, nên đành ôm chân và nịnh bợ Nguyễn
Phú Trọng làm bàn đạp hòng tiến lên Tổng Bí thư.
Còn bây giờ thì ngoài mặt
Nguyễn Xuân Phúc tung hô, nịnh Nguyễn Phú Trọng lên đến tận trời xanh, đến mức
lộ liễu, thô thiển, như trong dịp tiếp xúc cử tri Tp. Hải Phòng ngày 3/8, trước
các yêu cầu “Tổng Bí thư hãy làm gương kê khai tài sản”, Nguyễn Xuân Phúc ngay
lập tức nổ như đang nằm dưới gầm giường của Nguyễn Phú Trọng rằng: “Tổng Bí thư
là cán bộ vô cùng liêm khiết”. Nhưng ít ai biết, Nguyễn Xuân Phúc lại ủ mưu,
tìm cách hạ uy tín Nguyễn Phú Trọng rất tinh vi, thâm hiểm. Việc Nguyễn Xuân
Phúc lân la đến thăm Tổng cục II, Bộ Quốc phòng, vung tiền, vung dự án, mua
chuộc, cấu kết với Hùng “tút” là thọc vào sân sau của Nguyễn Phú Trọng.
Còn nhớ, lên chức Thủ tướng
chưa nóng chỗ, Nguyễn Xuân Phúc đánh vô công an và quân đội bằng cách chỉ đạo
Trương Minh Tuấn bật đèn xanh cho báo giới, bơm tiền cho đám bồi bút ở Tuổi
Trẻ, Thanh Niên đổ thêm dầu vào lửa khi tung các bài viết về những lùm sùm
quanh chuyện quán “Xin chào”, biển ô tô, sân golf trong sân bay, quân đội làm
kinh tế v.v... Sau khi tạo khủng hoảng truyền thông, Nguyễn Xuân Phúc mới ra
oai với Bộ trưởng Quốc phòng và Bộ trưởng Công an, ép 2 lực lượng này phải thần
phục.
Bề nổi là vậy, nhưng bên
trong chiêu của Nguyễn Xuân Phúc mới thâm hậu. Ở xứ Đông Lào, về danh nghĩa chỉ
có 2 ông nắm quân đội, công an. Tổng Bí thư, Bí thư quân ủy trung ương là số 1,
xong đến số 2 là Chủ tịch nước là Tổng tư lệnh tối cao, thống lĩnh các lực
lượng vũ trang. Ra đòn vào quân đội, công an là ngoài việc muốn giành giật
quyền lực, thì mũi tên Nguyễn Xuân Phúc bắn ra trúng đích quan trọng hơn: làm
mất mặt Nguyễn Phú Trọng và Trần Đại Quang. Nhất là Tổng bí thư, người chịu
trách nhiệm chính trước dư luận về 2 đội quân quan trọng nhất của đất nước, khi
bị tay chân của Nguyễn Xuân Phúc ngày đêm làm hoen ố hình ảnh một cách nham
hiểm.
Ngay cả chuyện Nguyễn Xuân
Phúc đang nổ pháo “xây dựng chính phủ kiến tạo phát triển” được cả dàn báo tung
hô thì thực tế, đây là một khái niệm, một mô hình mà Nguyễn Tấn Dũng đã từng đề
cập từ trước đó. Nguyễn Xuân Phúc chả có ý tưởng gì mới, nên túm ngay ý tưởng
này và cho đội quân báo chí của Bộ 4T tung hô cứ như là một phát minh vĩ đại
chưa từng có.
Đáng chú ý, trong Nghị
quyết của đại hội 12, không có câu nào, ý nào nói về xây dựng chính phủ kiến
tạo, phát triển. Nhưng dù họp Chính phủ hay đến với các bộ, ngành, địa phương,
Nguyễn Xuân Phúc đều quên tịt chỉ đạo của Tổng Trọng, mà chỉ thao thao bất
tuyệt say sưa với điệp khúc “chính phủ kiến tạo, phát triển, liêm chính”. Nói
hoài, nói mãi, ù ù cạc cạc mấy thuật ngữ đó mà không đưa ra được nổi cái nội
hàm nào ra hồn. Ai muốn hiểu thế nào thì hiểu. Lại được 2 quân sự quạt mo là Vũ
Tiến Lộc - Chủ tịch VCCI và Trương Gia Bình - Chủ tịch FPT, (thiên hạ gọi là 2
thằng điếm trơ trẻn) tâng bóng, nịnh đầm để cầu lợi, nên nhân dân và ngay cả
các nhà “ný nuận” cũng ù tai, ngơ ngác.
Tại sao Nguyễn Xuân Phúc nổ
vậy? Thứ nhất, mặc cảm mình ít học nhất trong bốn vị tứ trụ triều đình, nên
thích chơi chữ ngõ hầu để thiên hạ nghĩ mình có chữ, chứ thực ra Nguyễn Xuân
Phúc chỉ biết mặt chữ mà không hiểu nghĩa.
Thứ hai, quan trọng hơn,
Nguyễn Xuân Phúc muốn mọi người tin rằng ông ta là người đưa ra những khái niệm
mới về Chính phủ kiến tạo và chỉ đạo tay chân ở 4T cho báo chí tung hô thật
nhiều, làm PR rùm beng, tạo nên những chuỗi sự kiện truyền thông bất tận. Thế
là Nguyễn Xuân Phúc nổi lên như một nhà lãnh đạo đổi mới lẫy lừng. Thậm chí,
Nguyễn Xuân Phúc còn nổi lên như “nhà tư tưởng” khi khoe với các địa phương là
Tập Cận Bình của Việt Nam, quyết liệt, đột phá (trái với hình ảnh Tổng Trọng
bảo thủ). Bằng cách xây dựng hình ảnh đó, Nguyễn Xuân Phúc làm cho thiên hạ để
ý đến ổng nhiều hơn Tổng Bí thư Trọng cũng như các Ủy viên Bộ chính trị khác.
Nguyễn Phú Trọng cũng chịu khó làm truyền thông, PR và đã gây được sự chú ý
nhất định đối với xã hội qua chuyện củi khô, củi ướt. Nhưng Nguyễn Xuân Phúc đi
trước ông Trọng một bước khi Bộ 4T nổi hơn Ban Tuyên giáo.
Khi trung ương rục rịch nhiều
ý kiến muốn Nguyễn Phú Trọng bàn đến việc về hưu và chỉ định người kế nhiệm.
Nguyễn Xuân Phúc cảm thấy thời cơ đã đến, không cần phải chờ thời giấu mình
nịnh bợ Nguyễn Phú Trọng nữa. Nguyễn Xuân Phúc bắt đầu tung chiêu “trở cờ”, lộ
dần bản chất phản phúc, phản chủ. Lợi dụng tư cách Thủ tướng thực hiện hàng
loạt chuyến công cán đi các tỉnh thành để “mua phiếu”, hứa hẹn với các Ủy viên
TW địa phương “bỏ phiếu” cho mình làm Tổng bí thư sẽ có nhiều dự án đầu tư lại
quả. Thậm chí, Nguyễn Xuân Phúc còn rỉ tai cho các lãnh đạo địa phương rằng
mình không còn đối thủ cạnh trạnh, người thì bị bệnh, kẻ thì sắp tới sẽ bị kỷ
luật.
Đồng thời, Nguyễn Xuân Phúc
đang cố gắng đưa Thân Đức Nam, một cánh hẩu của mình từ Văn phòng Quốc hội sang
Văn phòng Chính phủ và chỉ đạo chân tay ở 4T tung hô các thành quả của mình
trong thời gian vừa qua. Tại kỳ họp Quốc hội, cũng như Hội nghi Trung ương vừa
qua, Nguyễn Xuân Phúc đã báo cáo GDP tăng trưởng 6,7% rồi cho các tay bồi bút
nằm ở các báo tung hô, ca ngợi, đây là con số thần kỳ, tăng trưởng nhảy vọt đầy
ngoạn mục. Chính nhờ những báo cáo láo này mà Nguyễn Xuân Phúc nổi như cồn.
Nhận thấy sự nguy hiểm, tự
tung tự tác, ngạo mạn muốn vượt mặt, phản chủ của Nguyễn Xuân Phúc, Nguyễn Phú
Trọng đã kịp thời bố trí cho hai đệ tử trung thành là Phan Đình Trạc và Nguyễn
Xuân Thắng vào Ban bí thư. Tiếp đó, ra chỉ thị cho Ban bí thư lập đoàn thanh
tra do Nguyễn Văn Nên dẫn đầu để kiểm tra chính phủ nhắm vào Nguyễn Xuân Phúc
theo Nghị quyết TW4 và chỉ thị 05. Đây là hai vũ khí mà Nguyễn Phú Trọng đã
dùng để hạ bệ và răn đe nhiều quan chức cấp cao. Nguyễn Văn Nên là người khá
nắm rõ những hoạt động của Nguyễn Xuân Phúc vì từng kế nhiệm Nguyễn Xuân Phúc
làm Chánh Văn phòng CP thời Nguyễn Tấn Dũng.
Cuộc đời trớ trêu, từ chức
Chủ nhiệm Văn phòng CP, Nguyễn Xuân Phúc đã được Nguyễn Phú Trọng sử dụng để
tấn công lại Nguyễn Tấn Dũng. Giờ Nguyễn Phú Trọng lại dùng Nguyễn Văn Nên,
người cũng đã từng là cấp dưới thanh tra lại Nguyễn Xuân Phúc. Khi bị gọi đến
để nhận quyết định về Ban bí thư lập đoàn thanh tra, Nguyễn Xuân Phúc đã bất
bình nội dung thanh tra. Không chỉ xui các cấp dưới né tránh đoàn thanh tra của
Ban bí thư, bạo gan hơn, Nguyễn Xuân Phúc “trở cờ” tung đòn, chỉ đạo Thanh tra
Chính phủ lôi lại chuyện tham nhũng cũ, phơi bày kết luật thanh tra liên quan
đến việc áp giá đất cách đây hơn chục năm ở Hà Nội thời Nguyễn Phú Trọng làm Bí
thư thành ủy đã làm thất thoát 4.000 tỷ đồng thuộc các dự án nhà ở, khu đô thị
Ciputra giai đoạn 2002-2014.
Tất cả bằng chứng về việc
áp giá đất, hiện trạng, con người vẫn còn đó. Nguyễn Phú Trọng đã thông đồng
với doanh nghiệp đàn em Nguyễn Minh Quang, được lại quả những căn biệt thự đẹp
để lót tay mua sự ủng hộ làm Chủ tịch Quốc hội làm bàn đạp vào vị trí Tổng bí
thư sau này. Đây chính là điểm yếu chết người của Nguyễn Phú Trọng mà Nguyễn
Xuân Phúc có trong tay.
Những đòn phản công “trở
cờ” này của Nguyễn Xuân Phúc, nặng hay nhẹ tùy thuộc vào thái độ của Nguyễn Phú
Trọng. Nếu Nguyễn Phú Trọng ta tay triệt để, Nguyễn Xuân Phúc cũng chẳng ngại
gì chơi sát ván như đã từng chơi hại Nguyễn Tấn Dũng trước đây. Điều khác với
các đối thủ của Nguyễn Phú Trọng trước kia như Nguyễn Tấn Dũng là, Nguyễn Xuân
Phúc có thể làm mọi thứ bất chấp danh dự, nhân phẩm. Ít có cuộc thanh tra nào
của chính phủ mà lội ngược lại mốc thời gian cách đây 15 năm. Nhưng với Nguyễn
Xuân Phúc thì bất cứ trò gì để chơi lại đối thủ để “trở cờ”, đạt mục đích dù đê
tiện đến đâu y cũng không từ, dù kẻ đó là ân nhân hay đàn anh đi nữa.
Một ví dụ chơi đểu điển
hình. Nguyễn Phú Trọng tưởng rằng được Nguyễn Xuân Phúc mời họp giao ban Chính
phủ là đề cao mình, tôn trọng đảng. Nhầm to. Mưu của Nguyễn Xuân Phúc là: Anh
với tôi đồng chủ trì buổi họp, dù tôi tôn xưng anh là cấp trên, nhưng thiên hạ
nhìn vào ngầm hiểu rằng tôi và anh ngang nhau đấy. Chưa kể thực tế, tôi chơi
nổi, đổi mới hơn anh, tôi lại lắm tiền, nhiều của, nắm hầu bao ngân sách của
đất nước này trong tay. Còn anh chẳng có gì ngoài củi khô, củi ướt, sắp tới hết
củi thì anh làm được gì khi anh cũng là củi từ thời làm Bí thư thành ủy Hà Nội?
Hơn nữa anh còn bị cộng đồng mạng ném đá việc anh đến chỗ tôi họp là vi hiến,
trái luật và trơ trẻn. Vậy là họ ném đá Tổng Bí thư chứ có ném đá Thủ tướng
đâu!
Thế mới biết ông đương kim
Thủ tướng nhiều võ, chúng ta hãy chờ xem Nguyễn Xuân Phúc sẽ “trở cờ” knock out
Tổng Trọng như thế nào!
30.12.2017
(Còn tiếp)
danlambaovn.blogspot.com
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét