Bùi Quang Vơm
Sáng 21-9, Hà Nội công bố Quyết định của Bộ Chính trị Khóa XII về việc
chỉ định Đảng ủy Công an Trung ương nhiệm kỳ 2015-2020.
Tại buổi lễ, Ủy viên Bộ Chính trị, Trưởng ban Tổ chức Trung ương Phạm Minh
Chính đã công bố Quyết định của Bộ Chính trị về việc chỉ định Đảng ủy Công an
Trung ương nhiệm kỳ 2015-2020, gồm 16 người; Ban thường vụ Đảng ủy gồm 7 người,
trong đó có 3 Lãnh đạo Đảng, Nhà nước là: Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng, Chủ
tịch nước Trần Đại Quang và Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc.
Nhiều người hoảng hốt. Ông Trọng đương kiêm bí thư Quân uỷ trung
ương, bây giờ nhảy vào thường vụ đảng uỷ bộ Công an. Có phải sắp
đại loạn đến nơi không?
Bình tĩnh một chút sẽ thấy đây là phản ứng trực tiếp đối phó
chuyện chạy trốn của Trịnh Xuân Thanh.
Việc khẳng định chính quyền đảng trị phi dân chủ, không còn là
chuyện phải tranh luận, nhưng chỉ vì không thể chấp nhận chế độ mà
lẫn lộn khái niệm đạo đức, đến mức bênh vực kẻ cắp, thì sẽ không
còn công lý nữa.
Nếu tôi gọi Trịnh Xuân Thanh là một tên ăn cắp, sẽ có ai phản
đối?
Tất nhiên, hắn không ăn cắp của đảng, đảng không có gì để hắn ăn
cắp. Hắn ăn cắp của dân. Trong con số 3.300 tỷ đồng thất thóat thua
lỗ, có một phần vào túi hắn. Đó là mồ hôi, nước mắt, thậm chí là
xương máu cuả 3 triệu người dân lương thiện làm ra trong một năm.
Hắn có thể bây giờ chống lại đảng của hắn, nhưng hắn chống ai,
thì hắn vẫn là thằng ăn cắp. Hắn ăn cắp của dân, thì dù hắn có
trốn thoát vòng tay của tổ chức đảng của hắn, hắn không và sẽ không
bao giờ chạy thóat khỏi lưới trời.
Hắn lách được kẽ hở của đảng luật, một thứ pháp luật vận hành
bằng chỉ thị của lãnh đạo đảng, vọt được sang Đức hay đâu đó, bên
ngoài Việt Nam. Nhưng khốn nạn cho hắn, ngoài Việt Nam, thì luật đảng
không còn giá trị. Hắn sẽ không có lối thoát nữa. Sớm hay muộn thì
hắn cũng bị bắt.
Hắn đang cố tình lập lờ đánh lận, bịt mắt thiên hạ bằng hoả mù
chống đảng, để lách luật chính trị. Hắn trở thành một thằng ăn cắp
có hạng là nhờ đảng của hắn. Hắn lên lon, lên chức là nhờ hắn biết
đường tận tụy với đảng. Hắn có cơ hội để ăn cắp của dân, vì nhờ
có đảng, hắn có địa vị, có quyền lực, và bởi vì đảng cuả hắn
trao vào tay hắn một khối tài sản khổng lồ nhưng không có chủ nhân,
gọi là tài sản quốc dân, tài sản thuộc sở hữu nhà nước. Nếu hắn
không ăn cắp thì mới là một thằng ngu. Có cái chỗ nào có tài sản
thuộc sỡ hữu nhà nước mà không có bọn ăn cắp có thẻ đảng. Vấn đề
không phải là bắt thằng ăn cắp, mà việc cần trước hết là không để
có cái gì vô chủ trước mặt bọn sẵn sằng ăn cắp ấy.
Nhưng của ăn cắp dù có nhiều cũng không thể vô hạn, và không thể
đủ để chia khắp. Và nguyên nhân chính hắn bị đảng của hắn truy lùng
bắt bớ, chính là trong đảng của hắn, hắn chỉ cung phụng được có
một phần. Những kẻ đang tổ chức truy lùng hắn là những kẻ nằm
ngoài số đó.
Bây giờ trốn được ra nước ngoài, hắn đang tìm cách tạo dựng cho
hắn một hồ sơ chính trị. Hắn chống đảng của hắn vì hắn yêu nước,
vì hắn không chịu được chế độ độc tài đảng trị. Hắn không chịu
được hành vi đè lên luật pháp của chính ngài tổng bí thư đảng. Hắn
không là thằng ăn cắp tiền của, hắn chống đảng vì một cuộc đấu
tranh vì một nền dân chủ thật sự cho tổ quốc yêu dấu của hắn. Hắn
phải được xem là nạn nhân chính trị. Bên cạnh cái biệt thự giá 5
triệu Euro, hắn sẽ còn được hưởng trợ cấp tị nạn. Hắn sẽ xin được
quy chế đoàn tụ gia đình để đưa nốt những người còn lại. Hắn sẽ
trở thành một lãnh tụ phong trào dân chủ cho Việt Nam.
Ông Trọng, trước hết không nằm trong nhóm những kẻ có phần ăn chia
cái thất thoát 3.300 tỷ đồng đó. Có thể thấy, những kẻ xúm quanh
ông Trọng hiện là những người này. Ông Đinh Thế Huynh, thợ cạo giấy,
chuyên nghề lý luận, ông Tô Lâm, nguyên thứ trưởng Công An phụ trách An
ninh đối ngọai, Trần Quốc Vượng, nguyên viện trưởng Kiểm sát tối cao,
Trương Hoà Bình, Chánh án Toà án tối cao, Ngô Xuân Lịch, tướng mà
làm bí thư...toàn những nhân vật chức vụ rất cao, nhưng không có phần
chia trên chiếc bánh ăn cắp, mà chỉ tử tế thì có chút ít quà cáp.
Không nói tới chuyện khác, chỉ riêng cái bánh 3.300 tỷ này, lần
theo con đường nào cũng dẫn tới chỗ Đinh La Thăng và Nguyễn Tấn Dũng.
Ông Thăng là cấp trên trực tiếp của Trịnh Xuân Thanh và Vũ Đức Thuận,
hai tên nhúng bùn trực tiếp, với chuyên môn nguyên là một kế toán
trưởng, chưa biết chừng chính Đinh La Thăng mới là kẻ chủ mưu ăn cắp.
Chính vì vậy mà xong chuyện, Trịnh Xuân Thanh lẩn như trạch, lánh
thật xa, lặn thật sâu.
Nhưng ông Thăng sơ hở ở chỗ ông Thuận, tác giả Kami nói, ông Thuận
này là tay hòm chìa khoá của ông Thăng, nghĩa là không được phép xa
ông Thăng nưả bước. Chạy lòng vòng, nhưng khi ông Thăng được ông Dũng
giao chức bộ trưởng giao thông, thì Vũ Đức Thuận về làm chánh văn
phòng Bộ. Đầu tháng ba, ông Thăng vào làm bí thư Sài Gòn, thì lập
tức Vũ Đức Thuận bỏ mặc Văn phòng bộ, lang thang vào Sài gòn chờ
cho đến khi ông Thăng thu xếp khả dĩ yên vị, mới bổ nhiệm ông này
thành phó chánh văn phòng đảng uỷ. Việc thu xếp này kéo hơi dài,
thể hiện ông Thăng không hề làm chủ địa bàn và bộc lộ hoàn toàn bộ
mặt thật của Đinh La Thăng.
Có thể dễ dàng đoán nhận ra, Đinh La Thăng là
giải pháp thoả thuận giữa Nguyễn Tấn Dũng và Nguyễn Phú Trọng, trả
giá cho việc chấp nhận rút lui của ông Dũng trước đại hội XII.
Sài Gòn là khát vọng nung nấu của Nguyễn Tấn Dũng, vưà để trả
hận Lê Thanh Hải, vừa nắm nguồn tấc đất tấc vàng, trong đó có kể
đến con vịt đẻ trứng vàng trong tay Lê Thanh Hải là tập đoàn gốc Hoa
Vạn Thịnh Phát. Ông Thăng làm ầm ĩ báo chí, trảm tướng, chỉ là để
ra oai, phát tín hiệu dụ hàng đối với Vạn Thịnh Phát. Sự kiện khu
ngã tư Nguyễn Huệ vào tay Vạn Thịnh Phát vưà rồi báo hiệu kết thúc
cuộc mặc cả, và Vạn Thịnh Phát đã đầu quân cho ông Dũng và Thăng.
Nhưng việc khởi phát tiếng súng tấn công này cùng một lúc với
việc ban hành ban hành văn bản số 13-TB/TW Thông báo Kết luận của Ban Bí thư
về việc xác định tuổi của đảng viên có thể là một sai lầm nữa của ông
Trọng. Ông không thể cùng lúc cáng đáng cả ông Dũng lẫn ông Quang. Đây
có thể là sự nôn nóng quá sức của ông Đinh Thế Huynh, vì có thể
thời hạn giữa nhiệm kỳ đã đến quá gần. Buộc phải vừa bắn vưà dọn
ngai.
Nhưng nếu vì bị ép qúa, ông Quang sẽ lại quay lại với ông Dũng.
Nếu phải đánh trận như vậy, ông Trọng và ông Huynh tất thất bại, chế
độ sẽ sụp đổ. Ông Dũng chỉ có tiền và đội ngũ những tên ăn cắp sẽ
không làm chủ được tình hình. Quân đội sẽ lợi dụng khoảng trống, và
một chế độ quân phiệt do Tập đoàn 319 tài trợ sẽ được thiết lập.
Cha con Phùng Quang Thanh có thể quay trở lại.
Nếu lực lượng quần chúng chưa sẵn sàng, khung kết cấu nền dân
chủ chưa có, thì Việt Nam buộc phải đi qua một thời kỳ quân phiệt,
tương tự như những gì từng xảy ra tại Mianmar, lịch sử Việt nam sẽ
lại phải dừng lại ít nhất hai mươi năm nữa.
Nghiêm trọng, nhưng dư luận mải miết săn tìm Trịnh Xuân Thanh. Cái
tội này có phần do Gió gây ra. Gió là chuyển động không khí từ chỗ
áp suất khí quyển cao sang chỗ có áp suất thấp. Mà áp suất khí
quyển thì giống như hiệu ứng cánh bướm, nói rằng, một con bướm vỗ
cánh tại Bắc Kinh có thể gây ra bão ở New York. Nhưng khi Trịnh Xuân
Thanh bị bắt, mà chắc chắn bị bắt, thì Gió có thể cũng tắt.
Dân Làm Báo
24-9-16
24-9-16
http://danlambaovn.blogspot.com/2016/09/co-can-hoang-hot-khi-nguyen-phu-trong.html
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét