Tuấn Khanh
Trong nhiều ngày liền, những lá thư mà tôi nhận
được, đến từ nhiều nguồn và nhiều người nhưng tất thảy đều có chung một chủ đề,
là kêu gọi ngăn chận việc hình thành một nhà máy cán thép ở Cà Ná, Ninh Thuận.
Tôi không biết ai trong số họ - những con người xa lạ ấy, nhưng rõ là họ đang
cố tìm mọi cách để đánh động đồng bào mình về một thảm họa chung sẽ đến.
Một bức thư khác, kêu gọi ký tên phản đối thông
qua trang Change.org. Trong đó, nhóm viết thư ngỏ có tên là Green Trees Vietnam
hỏi một cách thống thiết rằng “bạn chưa thấy hoảng sợ hay sao?”.
Tôi đọc bức thư này trong một buổi sáng Chủ nhật,
trời âm u và đầy mây mù nặng nề. Khung trời Việt Nam thật khắc khoải. Những
người thốt lên lời đau đớn ấy, không khác gì những sứ giả của khải huyền miệt
mài cảnh báo dấu hiệu chuỗi tận thế Ragnarok đang đến, nhưng tiếng nói của họ
yếu ớt và chìm vào thời đại hỗn mang. Nhất là khi tôi đi ngang sân của Nhà Văn
hóa Thanh Niên ở Sài Gòn, tiếng micro của người dẫn cuộc vui được đáp lại bằng
những tràng hô rất to hoan hỉ. Quả thật, hiện thực của một dân tộc như đang
chết sặc, lịm dần trong lịch trình giáo dục thờ ơ và hoan lạc xếp đặt.
Thư ngỏ cùng kêu gọi ký tên chống lại Dự án Khu
liên hợp cán thép Hoa Sen chỉ cần có 1500 người tham gia. Thế nhưng các chữ ký
đến chậm từng ngày, nó khác biệt làm sao, so với các cuộc vui mông muội mà hàng
ngàn người nô nức ghi danh. Khác biệt với một sản phẩm thời thượng đắt tiền ra
mắt mà trong tích tắc quá tải đến mức phải khóa sổ.
Tôi ký tên vào thư ngỏ này, với tư cách của một
công dân còn tỉnh táo, nhưng lại quá tỉnh táo để tự vấn rằng lá thư này sẽ đến
đâu, và ai sẽ đọc nó, hoặc ai sẽ thức tỉnh được phần người trong mình để nhận
ra đất nước này đang chuồi dần vào lộ trình tận diệt Ragnarok bởi bọn trọc phú
và quan lại điên cuồng trong dục vọng cưỡng đoạt quê hương?
Chưa bao giờ đất nước đang ở chương hồi bi kịch
như lúc này. Người dân kêu gào cho sự sống và tồn vong của đất nước, còn những
kẻ có quyền thì mê mị đám đông bằng những ngôn từ của rắn, rồi lặng lẽ hành
động với âm mưu đã định. Một cuộc thăm dò trên báo Lao Động cho biết có đến 93%
bạn đọc đã nói không với Cà Ná, nhưng cũng ngay lúc ấy, nhưng ông Trương Thanh
Hoài - Vụ trưởng Vụ Công nghiệp nặng, đại diện cho Bộ Công Thương vẫn nói như
đinh đóng cột “Hoa Sen không làm, Thép Cà Ná vẫn vào quy hoạch”. Điều đó cho
thấy dã tâm không chỉ có Tôn Hoa Sen của ông Lê Phước Vũ, mà dã tâm là của cả
một hệ thống. Nhân dân tuyệt vọng quẫy đạp phản đối, yếu ớt như những con cá
trong làn nước độc nhưng số phận thì đã định rồi. Bản đồ đánh dấu sự lắng nghe
và đối thoại của chính quyền với nhân dân, đã được điểm bằng dùi cui, roi điện,
lựu đạn cay… ngày càng nhiều ở Quảng Bình, Quảng Trị, Hà Tĩnh… Và mai đây, nếu
như có mặt của nhà máy thép ở Ninh Thuận, bản đồ này có lẽ sẽ còn phong phú hơn
nữa.
Vùng biển Cà Ná, Ninh Thuận chỉ cách Sài Gòn
khoảng 300 cây số. Một vụ nhiễm độc từ chất thải, sẽ sớm cô lập toàn bộ vùng
lương thực quan yếu của toàn miền Nam và hủy diệt sức sống của một vùng kinh tế
- xã hội chỉ trong 2 tuần lễ. Việt Nam chưa bao giờ là một quốc gia đau bệnh
như hôm nay. Từ Trung Quốc, các dự án và phương thức hoạt động được tuồn dần
vào Việt Nam. Bauxite Tây Nguyên hay Formosa, rồi hóa chất, thực phẩm độc… hôm
nay thì cú đánh hiểm hóc vào Cà Ná từ dự án hãnh tiến về luyện thép. Không thể
không hình dung đến một thuyết âm mưu quan trọng về một quốc gia suy yếu dần để
Trung Quốc dễ bề kiểm soát. Nhưng dĩ nhiên, muốn làm được việc đó, phải có sự
tham gia của bọn trọc phú hám lợi, bọn quan lại phản bội tổ quốc và bọn thỏa
hiệp.
Phản ứng với báo chí về vụ dự án thép, ông Lê
Phước Vũ từng nói rằng “mày đăng tao lên báo, tao chấp mày luôn”. Cách nói của
ông Vũ, nhắc người ta nhớ đến giọng điệu trịch thượng của ông Võ Tuấn Nhân -
Thứ trưởng Bộ Tài Nguyên Môi Trường khi đòi rút thẻ nhà báo đưa tin, và gọi
bằng “thằng”. Có cái gì đó thật đồng bộ giữa thế lực nhà nước và giới trọc phú
khi kề cận nhau. Giai cấp của một hệ thống nằm trên pháp luật - vốn không bao
giờ phải chịu trách nhiệm về sự ngu dốt, sai lầm và tội ác của mình nhưng luôn
mạnh miệng để chà đạp phía nhân dân.
Ông Vũ có lý do gọi phần xã hội còn lại là “mày”,
vì bởi ông tin đã dựa lưng vào khối tiền khổng lồ béo bở của dự án, như chân lý
chói rực qua tim. Hơn nữa, ông lại là anh em cột chèo với thứ trưởng Bộ Công
thương Trần Tuấn Anh, và luôn được ủng hộ bởi Trường ban thường trực phía Nam
của ban Tuyên giáo Trung ương Đào Văn Lừng. Trong giới làm ăn, ông Vũ cũng được
nhìn thấy là người “chọn phe đúng” để vận động là thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc.
Với danh thế lừng lững như vậy, rõ là ông Vũ còn gì để ngại ngùng gọi phần còn
lại của Việt Nam là “mày”?
Tôi chưa bao giờ nghĩ những lời phản biện tâm
huyết và những lá thư ngỏ, cùng kêu gọi ký tên phản đối nhà máy cán thép Cà Ná
có thể đến được bàn làm việc của ông Lê Phước Vũ. Vì ít nhất, đọc những điều
rất Việt Nam, của những trái tim Việt Nam, của nguyên khí Việt Nam, thì một
phần người nào đó đã được đánh động trong ông, thay vì luôn quảng bá hảo kim
quang của danh xưng một phật tử.
Tôi từng thấy hình ảnh ông Vũ mặc áo kasaya quỳ
lạy nơi cửa Phật. Có không ít quan chức liên quan đến ông cũng quỳ lạy thành
kính như vậy. Ông Vũ và các quan chức đó cầu nguyện gì khi mắt nhắm nghiền và
tay chấp hương? Liệu có là lời cầu nguyện cho dân tộc và đất nước này, hay chỉ
là nối chấp mê vào dục vọng cuồng điên của quyền lợi riêng mình, bỏ mặc nhân
gian oán thán? Tôi đã nhìn rất lâu vào những bức ảnh như vậy, tần ngần với biết
bao suy nghĩ không lời giải thuộc về con người.
Trong muôn ngàn sự tích hay về cuộc đời, có chuyện
về một nhà tu hành bị bá tánh khinh thường, ngồi khóc ở ven rừng. Quỷ xuất hiện
và thỏa thuận sẽ làm nhà tu hành khiến ai ai cũng phải kính sợ. Nhưng bù lại,
khi có quyền lợi – thì thầy tu và quỷ sẽ ăn chia đủ với nhau như bạn đời. Quỷ
vô hình nâng thầy tu lên vai khiến dân chúng nhìn thấy thầy tu như bay lên, nên
từ đó cúng dường, vâng phục. Liên minh người-quỷ đó tồn tại cho đến một ngày
bất chợt Quỷ suy yếu quyền lực, không đỡ nổi khiến thầy tu té xuống và chết.
Điều gì đã nâng ông Lê Phước Vũ bay cao, để ông
nhìn vào cõi nhân gian và cười cợt, gọi mọi người bằng “mày”? Và ông Vũ nghĩ
loại quyền lực vô hình nào, có thể phụng sự cho ông đến cuối cuộc đời? Nhưng dù
là ai, liên minh giả Phật-giả Quỷ ấy không thể tồn tại mãi trên đời thực này,
không thể nghiễm nhiên mãi dẫm lên sự khổ đau của đồng loại, trong tương lai đi
tới.
Tôi không biết mình có quen ai trong số 1500
người, ký tên vào thư ngỏ chống nhà máy thép Tôn Hoa Sen sẽ hủy hoại đất mẹ
Việt Nam. Tôi nghĩ về rất nhiều lời tâm tình, phản đối, chia sẻ kêu gọi mà tôi
đã đọc được. Tôi cũng không biết họ là Phật tử hay là người Công giáo, có tín
ngưỡng hay không. Nhưng tôi biết chắc họ đang chọn hành động cho một ý nghĩa
duy nhất, là sống và làm người với lẽ phải.
Là Quỷ hay Phật ngày mai, thì vẫn còn chưa biết
được. Nhưng tôi sẽ không mơ màng chọn lựa hình ảnh. Tôi chỉ cố làm người hôm
nay. Làm người, để còn đứng trong và đứng cùng đồng loại ở những giây phút nguy
nan này, lắng nghe nỗi đau và khát vọng của dân tộc và quê hương mình. Làm
người, để phân biệt và chỉ rõ ai là kẻ giả Phật và giả Quỷ đang giày xéo, mua
bán đất nước này bằng cường quyền và mỵ ngữ.
Làm người, xin hãy mơ được là người thôi, thầy tu
hay ngạ quỷ khi nhận ra, cũng đã là niềm hạnh phúc của dân tộc.
T. K.
Nguồn: FB Tuấn Khanh
Được đăng bởi bauxitevn 12/09/2016
http://boxitvn.blogspot.com/2016/09/chi-xin-uoc-lam-nguoi.html#more
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét